loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 175 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'tùy duyên thuận pháp'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 08-06-2018

Câu hỏi:

Kính bạch Sư ông!
Ngay từ nhỏ ba mẹ con hay lớn tiếng cãi nhau, mỗi lần như vậy con rất sợ và trốn vào một góc nào đó để không còn nghe thấy những tiếng cãi nhau ấy. Dần dần trở thành nổi ám ảnh trong con mỗi khi con nghe ai đó lớn tiếng và rồi chuyện cũng đến khi con sống chung với một người lúc vui thì vui lắm mà lúc giận thì cũng trời ơi đất hỡi. Cho nên nỗi ám ảnh lại ùa về trong con khiến mỗi lần con gặp người ấy đều sợ làm con phải tìm cách tránh mặt, càng ít tiếp xúc càng tốt con cảm thấy vậy. Và điều quan trọng là mỗi khi thấy ai lớn tiếng thì con hổng chơi với người đó nữa dù con cố gắng để "hiểu càng sâu thương càng rộng" nhưng nó vô tác dụng. Con đâm ra ít tiếp xúc và nói chuyện với mọi người vì con thấy con người tâm tánh bất thường lúc vui, lúc giận, mới vừa nói cười với nhau đó quay mặt cái là giận nhau liền, bạn dù thân cỡ nào cũng có lúc sẽ phải giận nhau hổng ai mà thân hoài, chưa kể lúc thân cái gì cũng nói cho nhau lúc giận chuyện gì của nhau cũng mang ra nói xấu nên thôi có chuyện thì nói không có chuyện gì thì thôi. Nhưng có người bảo rằng con như vậy riết hổng ai chơi nữa hết. Sư ông hay nói "sống tùy duyên thuận pháp" mà thiệt sự là khó làm khi trong tâm con luôn có nổi bất an như vậy. Mong Sư ông cho con lời khuyên. Con xin đảnh lễ Sư ông!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-06-2018

Câu hỏi:

Con chào Thầy.
Thầy ơi, con xin cúi đầu đảnh lễ Thầy, xin Thầy nhận sự thành kính của con, với con Thầy thật tuyệt vời từ sự từ bi và trí tuệ.
Con là một kẻ giang hồ sống những tháng ngày đầy tội lỗi và tăm tối, nhưng khi những đau khổ đến từ những cuộc chơi ma túy thâu đêm suốt sáng, từ những sai lầm đó, chính những cuộc chơi đó và chính ma túy đó đã đến dạy cho con bài học, con bị rối loạn thần kinh và liên tục căng thẳng trong thời gian dài (khoảng 4 năm) con sống như trong địa ngục, đã có lúc con giáp mặt với cái chết do sự tưởng tượng mà ra. Con đau khổ đến chỗ tận cùng đó, nhưng cũng thật tuyệt vời quá Thầy ơi, bây giờ thấy được sự thật con lại ứa nước mắt vì sự vi diệu của cuộc đời, không gì tuyệt hơn thế nữa Thầy ạ, tất cả đều đã tự hoàn hảo. Hiện tại con đang sống tùy duyên thuận pháp và chia sẻ những lời dạy của Thầy đến với cộng đồng để lan tỏa đi những điều tuyệt quý đó. Con viết đôi dòng gửi đến Thầy, ngoài tâm sự con càng muốn nhắn nhủ Thầy một điều là Chúc Thầy luôn vui vẻ, mạnh khỏe và tươi trẻ, Con xin dâng phước của con đến Thầy, xin Thầy hoan hỷ!
Con Kính Thầy .
Đủ duyên Pháp khai thị
Ít bụi Thấy ra liền
Buông cái Ta điên đảo
Thấy sự thật hiện tiền.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-05-2018

Câu hỏi:

Thưa Sư,
Con xin phép hỏi 1 câu ngoài lề ạ. Nghĩa bằng tiếng Pali của từ "Tùy duyên"?
Kính chúc Sư thân tâm luôn an lạc.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-05-2018

Câu hỏi:

Kính thưa thầy,
Con rất tâm đắc những gì Thầy đã hướng dẫn, con rất cảm ơn Thầy; Tuy nhiên con vẫn còn chưa rõ câu: ”Vô vi nhi vô bất vi”.
Theo con hiểu là: “không làm gì cả nhưng không gì là không làm”, có phải khi một sự việc đến với mình, mình nhận ra một cách rõ ràng, bình thản không làm gì cả là không để cảm thọ vui buồn, hờn giận chê khen… làm ảnh hưởng cái tính thật của pháp; Thấy ra bài học nó đang dạy mình, nhận ra công việc cần phải xử lý và hành động cho phù hợp theo nguyên lý: lợi mình lợi người, không hại mình hại người và thực hiện một cách trọn vẹn kết quả như thế nào cũng chấp nhận theo duyên nghiệp của nó, không mong cầu lo lắng; Chứ không phải cứ để mặc cho pháp đưa đẩy ra sao cũng được.
Con nghĩ như thế có đúng không, xin thầy chỉ bảo cho con thực hiện đúng pháp.
Còn một việc nữa con vẫn chưa rõ là làm sao biết được cái Thấy và Thấy ra của mình khi giải quyết công việc không có chen lẫn các vọng thức của cảm thọ, cái suy nghĩ của kiến thức; hay là nó bao gồm cả cái tính thấy trong sáng và vọng thức, kinh nghiệm ngủ ngầm.
Kính xin thầy chỉ cho con phân biệt Tính thấy trong lành và vọng thức của cảm thọ của kinh nghiệm kiến thức.
Con kính chúc Thầy luôn có sức khoẻ để chỉ dẫn chúng con thoát khỏi vô minh.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-04-2018

Câu hỏi:

Dạ con kính chào thầy ạ,
Dạ thầy cho con hỏi "tùy duyên thuận pháp" mình có thể hiểu giống như "tùy cơ ứng biến" không ? Và khi không thể tùy duyên được nữa thì đành thuận theo sự vận hành tự nhiên của pháp phải không ạ?
Dạ con cảm ơn thầy đã dành thời gian đọc câu hỏi của con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-03-2018

Câu hỏi:

Con Kính Đảnh lễ Thầy..!
Thưa Thầy, một người sống trong thực tại thì luôn ứng xử sao cho thích hợp hoàn cảnh thực tế chứ không cần chuẩn bị, sắp đặt trước trừ những việc tục đế công việc của nhân sinh có phải không ạ?
Con xin chân thành tri ân Thầy ạ..!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-03-2018

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Con xin được hỏi ạ. Khi con thực hành sống tùy duyên thuận pháp thì đói bụng con ăn, buồn ngủ con ngủ, miễn sao cảm thấy tâm trong lành, định tĩnh, sáng suốt là được, phải không ạ?
Con chân thành tri ân Thầy ạ.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-03-2018

Câu hỏi:

Kính thưa thầy!
Con xin trình pháp hành: Đạo là sống tùy duyên thuận pháp. Lúc hữu sự thì sống tùy thuận theo pháp thế gian, ví như phải lo chuyện cơm áo gạo tiền để mưu sinh chân chính, nếu duyên có gia đình thì lập gia đình và chăm lo chuyện gia đình, sống tùy thuận theo pháp tục đế, không hại mình hại người, nên làm những việc mình biết là lợi mình lợi người thì cứ sẵn lòng làm hết mình. Làm trong chánh niệm để trải nghiệm sẽ thấy ra những dính mắc trong tà kiến cho là phải là. Khi tâm thấy ra tới đâu thì bản ngã ảo tưởng tự biến mất đến đó. Lúc vô sự thì trả thân và tâm lại cho nó được thư thái nghĩ ngơi, đi đứng nằm ngồi gì cũng được, không cần phải dụng công cố gắng định tâm hay chế ngự tâm gì cả, cứ để tự nhiên như nó là. Tâm trôi đi đâu thì thấy ra tâm trôi ở đó, tâm trụ ở đâu thì thấy ra tâm trụ ở đó, tâm không trôi, không trụ thì thấy ra tâm không trôi không trụ. Cứ như vậy tâm sẽ tự lắng mà không cần ý thức can thiệp vào. Ví như ly nước để trên bàn 1 lúc sau sẽ tự khắc yên lắng.
Giờ con đã hiểu ra thế nào là lòng từ bi đích thực. Con Xin tạ ơn pháp, Con xin tạ ơn thầy, con xin tạ ơn những bậc giác ngộ đã nhiều lần khai thị cho con. Trước đây con hành theo lý trí kiến thức, kinh nghiệm là chính. Con bị vướng kẹt trong rất nhiều tà kiến chấp trước do chính ảo tưởng chấp thủ trong con tạo ra, Chính vì vậy con cứ mải lo tìm kiếm trong mê mờ, nào là nghi ngờ, do dự, tính toán, phân vân, lưỡng lự, cầu toàn, rồi lo lắng, sợ hãi... Đã rất nhiều lần con may mắn được bậc thiện trí giác ngộ khai thị nhưng con lại nghi ngờ, con cứ mãi tìm cầu theo ý mình, con cứ mãi mê mờ trong ảo tưởng do mình tự vẽ ra. Con cứ mãi loay hoay chống pháp, cứ mãi lo rèn luyện để trở thành và con cũng đã được nếm mùi khổ. Trong khi nếm khổ thì may mắn lại đến với con là được gặp bậc thiện trí giác ngộ khai thị dẫn lối cho con, và năm ngoái con may mắn nghe được pháp thoại của thầy. Đến hôm nay con đã trải nghiệm và thấy ra được lời thầy dạy hoàn toàn chân thật, không hư dối.
Con hiểu ra rằng bậc giác ngộ từ bi vô lượng, các Ngài thấy rõ chỗ vướng kẹt của chúng sanh. Và các Ngài từ bi khai thị, nhưng còn chúng sanh thì mê mờ không thấy, nên nghi ngờ, lắm lúc còn chống pháp. Nhưng các Ngài vẫn âm thầm thọ khổ, các Ngài nhẫn nại chờ đợi để tạo duyên khai thị cho chúng sanh vô minh giống như con. Khi con hiểu ra được điều này con như chết lặng, chua xót khôn cùng, không cầm được dòng nước mắt đang cuồn cuộn tuôn trào. Con xin thành tâm được sám hối pháp, sám hối thầy, sám hối những bậc giác ngộ.
Con xin cầu chúc Thầy sức khỏe! Xin cầu chúc mọi người sớm thấy ra được đạo sống tùy duyên thuận pháp.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-02-2018

Câu hỏi:

Dạ thầy, qua 1 cái Tết bận rộn và dư âm vẫn còn. Con đã gánh vào thân tâm mình quá nhiều đến nỗi không còn sức lực nào, chán nản và dường như bị cuốn trôi.
Hôm nay yên tĩnh hẳn, con có duyên được nghe 1 bài pháp thoại của thầy, được thầy nhắc nhở: hãy tin Pháp và thuận theo Pháp. Con dần dần đã hiểu được ý nghĩa đó. Con cám ơn thầy rất nhiều.
Sống trong cuộc đời này là cần biết cách lúc nào gánh lên đúng Pháp và lúc nào thì buông xuống đúng Pháp.
Kính thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-02-2018

Câu hỏi:

Con biết ơn Thầy vì khi có chuyện Thầy lại giúp con bình tĩnh hơn ạ. Thầy cho con hỏi câu này nữa thôi ạ.
Khi con sống đúng với pháp có phải là trong tâm cảm thấy thoải mái, hoà đồng cùng mọi người, không phải đề phòng hay làm gì. Nhưng trong tâm cảm thấy không cần phải nói gì, hay giao tiếp gì nếu không cần. Các công việc trần gian thì mình vẫn muốn làm hơn bình thường phải không ạ, muốn giúp đỡ người khác?
Có lúc con cảm thấy như vậy!
Con chân thành cảm ơn Thầy. Con chúc Thầy năm mới sức khoẻ thật nhiều!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »