loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 88 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'tự biết mình'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 03-03-2014

Câu hỏi:

Kính bạch hòa thượng,<p>
Con vừa gửi một email cho thầy trên mục hỏi đáp của trang web Trung Tâm Hộ Tông. Suốt đêm qua, sau khi gửi email ấy con vẫn không sao ngủ được mà chiêm nghiệm đến sáng hai câu nói thầy dạy, vì qua đó mà lần đầu tiên con kết nối được những lỗ hổng, những mắc xích còn khiếm khuyết trong quá trình học pháp của con. Vì tuy con được sư phụ con chỉ dạy Đạo Phật đúng nghĩa phải là sự tu tập để nhận lại, để thay đổi nhận thức chứ không phải là đi để đến, tu để đắc và lệ thuộc vào pháp môn - vì vốn dĩ vô lượng pháp môn đều là phương tiện. Điều này trong xã hội ngày nay, trong muôn người đến chùa chiêm bái, con thấy ít người và kể cả cũng ít sư thầy giải thích rõ ràng. <p>

Cho đến khi cách đây vài hôm con tìm nghe pháp của thầy, con thật hoan hỉ vô cùng vì từ khi sư phụ con tịch đến nay, có những điểm con còn chưa thông và không biết ngỏ cùng ai. Nay con thành kính xin thầy cho phép con được thường xuyên liên lạc với thầy để trình chỗ hiểu của con cũng như để được thầy chỉ dạy cho con đi tiếp. Con xin thành kính tri ân thầy và cũng thành tâm sám hối vì đã phiền đến sự an dưỡng quý báu của thầy. Con biết thầy Phật sự đa đoan, rất cần thời gian nghỉ ngơi, nay lại phải ngồi đọc và đáp lại thư con, con thật cảm thấy vô cùng có lỗi. Nhưng thân người khó được, Phật pháp khó nghe. Con nay may mắn kiếp này được thân người, lại nghe được Phật pháp nên vô cùng trân trọng nhân duyên đó, quyết không thể bỏ lỡ. Xin thầy từ bi hiểu lòng con. Xin thầy giúp con đập cho tan cái ngã nếu thấy con còn dính mắc chỗ nào đó, vì con chỉ là một cư sĩ sơ cơ trên con đường tìm lại chính mình.<p>

Thưa đối với lời thầy dạy: "Chân bất lập, vọng vốn không" hay "Khi tự thấy mình sai thì mình đang đúng, còn nếu tự thấy mình đúng hay muốn mình đúng, tức là sai". Con xin được diễn đạt cách hiểu của con. Con nghĩ khi tự thấy không phù hợp với pháp và tự điều chỉnh để hòa hợp thì tự nhiên đến với cái đúng. Mà cái đúng này không phải là đúng trên danh từ hay đúng trên phương diện nhị biên đối đãi của đúng - sai. Còn khi tự thấy mình đúng hay muốn mình đúng thì làm gì cũng sai. Vì khi đó, chữ đúng này theo cặp kính màu của mình đã trở thành: Đúng - sai đối đãi mất rồi. <p>

Ví dụ như con gặp một người hành khất đang đói khổ. Nếu con nhìn thấy rồi đi qua luôn thì tự thấy có gì đó không phù hợp, khó chịu trong lòng. Từ đó con giúp người ấy bằng tài vật hay cách nào đó. Hành động này phát xuất không mục đích vì chỉ để điều chỉnh cho hòa hợp trong sự tương giao với pháp. Và đó là con đường loại trừ bản ngã, là phát triễn cách nhìn tam luân không tịch. Cũng thấy người hành khất trên nhưng con lại cho rằng gặp người khổ phải cho tiền để giúp mới là đúng. Như vậy cùng là hành động giúp nhưng một đằng loại trừ bản ngã, một đằng phát triễn bản ngã. Vì khi cho rằng phải giúp người đó mới đúng tức là đi đến đối kháng với những ai không giúp, và vô hình trung đã tách pháp đang là ra thành có ta, có người nhận và có thứ để ta giúp. Qua đó cho thấy hành động tạo tác hay pháp môn không làm ta giải thoát mà chỉ có chuyển một cách nhìn là đất trời xoay chuyển. <p>

Từ câu nói của thầy con nhớ đến lời của Lục Tổ Huệ Năng. Người dạy người tu là luôn tự xét lỗi mình, không thấy lỗi người. Vì pháp vốn là sự vận hành hoàn hảo của nhân quả. Việc của ta chỉ là tự điều chỉnh để hòa cùng pháp đang là. Sư phụ con cũng từng nói, cuộc sống vốn nó không có vấn đề, mà mình tự đặt vấn đề là sai, rồi lại tìm cách giải quyết vấn đề là sai chồng thêm sai. Các bậc đạt đạo thì sống không vấn đề, không mục đích, không mong cầu. Như hoa nở thì nở tự nhiên thôi, không có lý do gì hết. Và chỉ khi mình đắc quả A La Hán mới tạm tin mình thôi. Giờ đây qua lời dạy của thầy, kết nối lại con thấy mình sáng tỏ hơn. <p>

Nhân đây con xin có 1 câu hỏi ạ. Trong một bài pháp thầy có dẫn chứng quá trình tiến hóa tâm linh của mọi loài như một quả ổi non, trải qua thời gian sẽ chín dần. Đó là quy luật tự nhiên. Nếu như vậy, đối với những người không theo đức tin nào cả, không biết đến đạo Phật, đạo Chúa... thì có phải cuối cùng theo quy luật tự nhiên, tức sau khi trải qua sướng khổ để học đủ những điều cần học họ cũng sẽ được giác ngộ, giải thoát không? Và nếu như vậy thì sao kinh Phật lại bảo rằng chúng sanh từ vô thỉ đã trôi lăn trong lục đạo luân hồi, lên lên xuống xuống, không tự mình thoát ra được cái vòng luẩn quẩn đó ạ?<p>

Câu hỏi thứ 2 liên quan đến lời thầy dạy: Khi tự thấy mình sai tức là đúng, còn khi muốn mình đúng hay thấy mình đúng là sai. Thiết nghĩ đây cũng là một con đường không con đường, một pháp môn không pháp môn nhưng "cái tự thấy" này ở mỗi người mỗi khác. Đối với một người không giữ giới, sống chỉ biết cho bản thân thì khó thể áp dụng cách nhìn này. Nói cách khác là người không giữ 5 giới, vị kỷ là còn tạp niệm thì khó thể qua vô niệm được. Mà cần phải qua một bước trung gian là nhất niệm, tức là đạt đến một mức độ định tượng đối mới bắt đầu quán thì cái quán ấy mới theo chiều hướng giải thoát được. Con xin thầy cho con thêm ý kiến về điều này ạ.<p>

Con xin thành kính tri ân thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-03-2014

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>
Gần đây, con nhận thấy rằng, trong trải nghiệm của con, sở dĩ con khó chấp nhận một người khác như chính họ là, là vì tận trong sâu thẳm con không chấp nhận được chính bản thân mình như mình đang là... Vậy làm sao để chấp nhận bản thân mình như là mình đang là, đây là điều khó nhất, có phải không, thưa Thầy?<p>
Con nhớ Thầy có dạy, trong lúc quan sát tâm mình, nếu có một tâm không tốt khởi lên, thì mình chỉ nhận biết mà đừng phê phán, con lờ mờ hiểu ra đó là bước đầu tiên để dần dần hiểu ra chính mình và chấp nhận chính mình. Nhưng con thấy thật khó để nhận biết mà không phê phán. <p>
Thầy ơi, Thầy có thể dạy con làm cách nào để chỉ nhận biết mà không phê phán không ạ vì con nhận thấy trong con luôn có sự tự nghiêm khắc với bản thân rất lớn, nên từ đó con cũng quá nghiêm khắc với người khác, điều đó vô tình gây áp lực cho những người xung quanh con. Con xin cảm ơn Thầy!!! <p>

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-10-2013

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Sư. <p>
Ngày hôm nay mặc dù công việc rất gấp, tiếp xúc rất nhiều người cùng một lúc nhưng lúc nào con cũng chú ý đến tâm của mình. Điều đó làm con nhận thấy công việc nhẹ nhàng, giải quyết rõ ràng, chu đáo đến mọi người và nhất là khi tâm sân, tâm nóng vội nổi lên. Con đã chú ý vào bên trong như vậy có đúng không Sư? Xin Sư chỉ dạy cho con thêm. Kính chúc Sư an lành.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-10-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, kính xin Thầy hoan hỷ dạy cho những điều sau đây: <p>
1. Có chúng sinh hữu hình hay là có cả chúng sinh vô hình và hữu hình? <p>
2. Khi Phật thuyết kinh chỉ có chúng sinh hữu tình, hữu tướng nghe hay là có cả những chúng sinh vô tình, vô tướng cũng cảm nhận được (dù không qua ngũ căn)? <p>
3. Vì có vọng thức nên con người từ cái vọng thức này mà làm ra chủ nghĩa duy tâm. Nền tảng của vọng thức là chân tâm, vì là chân tâm nên không vướng mắc ở bất cứ chủ nghĩa nào. Nếu lấy cái tâm vọng này để giải thích tất cả mọi sự tướng và cảm nghiệm của chúng sinh thì đó có phải là một sự thiếu sót lớn lao? Trong khi đó, dựa vào đâu để xác quyết những cảm nghiệm này là từ vọng mà có, nếu nói rằng tất cả những cảm nghiệm đều là vọng tưởng thì trong kinh đã không nói đến "cảm ứng đạo giao nan tư nghì"? <p>
4. Vì nhân duyên, quả nghiệp đưa đẩy, một chúng sinh hữu tình bị người thế gian giam giữ trong tù ngục, thì chúng sinh vô hình có bị giam giữ ở một nơi tù ngục nào đó không? Nói tóm lại, có địa ngục không? Nếu nói rằng địa ngục do tâm tạo thì tâm chỉ tạo những điều ngũ căn cảm nhận được (hữu tướng) hay là tâm tạo được cả những điều mắt thường (chưa chứng thiên nhãn) không thấy được? <p>
5. Sắc là do tâm tạo, như vậy cái vô sắc có do tâm tạo không? Nếu không thì tại sao trong tam giới có cõi vô sắc? Nói tóm lại, cái gì không thấy bằng mắt thường không có nghĩa rằng cái đó không hiện hữu, có đúng không? <p>
6. Vọng tâm tạo được vọng tâm thì vọng tâm cũng tạo được huyễn sắc. Huyễn sắc này chỉ có mặt trên thế gian hay là có mặt ở những chỗ phi thế gian khác? <p>
7. Kinh nói có chư thiên, quỷ, thần, a-tu-la... Người thế gian với mắt thường không thấy những chúng sinh này hình dáng ra sao. Như vậy có chư thiên, quỷ, thần, a-tu-la không? <p>
Kính xin Thầy từ bi trả lời riêng rẻ từng câu hỏi theo thứ tự để Phật tử dễ theo dõi. Xin tri ân Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-09-2013

Câu hỏi:

THƯA THẦY XIN THẦY TỪ BI CHỈ DẠY CHO CON: BIẾT CHÂP NHẬN MÌNH LÀ NHƯ THẾ NÀO Ạ? VÀ LÀM CÁCH NÀO ĐỂ CHẤP NHẬN MÌNH? CON CẢM ƠN THẦY!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 17-06-2013

Câu hỏi:

Kính Thầy,<p>
Phật dạy có tới 84 ngàn pháp môn tu tập, tùy theo căn cơ cuả mỗi người. Làm thế nào để con có thể biết là mình thích hợp với pháp tu gì để thực hành có kết quả để chuyển hoá được tham sân si của mình?<p>
Con kính xin Thầy hoan hỷ chỉ dạy cho. Con thành tâm kính lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-05-2013

Câu hỏi:

Thưa Thầy trong cuộc sống hàng ngày rất nhiều điều làm cho con mệt mỏi, nhiều lúc con muốn buông bỏ hết để đi đến với Đạo là con tới cửa Chùa, nhưng con luôn rất buồn và đắn đo không biết có nên làm vậy vì con nghĩ tới gia đình con. Ngày trước con rất nóng tính nhưng khi biết tới Phật Pháp con có phần hiền hơn chế ngự được cơn giận nhưng rất ít thưa Thầy. Có những lúc con biết con sai con nghĩ được trong tâm mình là mình nên dừng lại không nên như vậy nhưng chỉ nghĩ được mà hành động của con lại không như tâm suy nghĩ. Khi đã làm rồi thì con lại hối hận và sám hối nhưng sau con lại tiếp tục. Con cũng không biết tại sao lại như vậy nữa thưa Thầy cho dù con rất cố gắng rồi ạ

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-11-2011

Câu hỏi:

Thưa thầy trong nhà thiền có nói tánh mình là tự tròn đầy thanh tịnh, không bị nhiễm ô... như vậy tại sao đã tròn đầy thanh tịnh rồi mà lại còn bị nhiễm ô để bị vào luân hồi sinh tử? Khi đã nhận được tánh (ngộ ra), trở thành Bậc A-la-hán thì có còn bị nhiễm ô, bị luân hồi lại nữa không ạ?
Chỗ này con nghĩ hoài nhưng vẫn chưa thông. Xin thầy hoan hỷ khai thị cho con được rõ ạ. Con cám ơn thầy nhiều. Chúc thầy thân tâm thường an lạc!

Xem Câu Trả Lời »