loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 48 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'hiếu thảo'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 18-03-2017

Câu hỏi:

Thầy kính mến,
Mãi đến hôm nay con mới có thì giờ viết thư dài, con muốn chia sẻ với đaọ hữu viết ngày 25 tháng 2 phải chăm nom mẹ lẫn. Theo con, đó có thể là bài học cho đạo hữu học về Sân hay lòng yêu thương. Nếu con trình bày không được lưu loát kính xin Thầy chỉnh sửa cho con.
Đối với con nền tảng đầu tiên là con kính trọng cha mẹ, yêu thương và phục vụ, không nói hỗn, không la mắng thì chăm nom mẹ không khó.
Bệnh lẫn gọi là Alhzeimer, không phải vì tuổi già ai cũng bị, hiện nay khoa học chưa có thuốc chữa. Khoa học gia tin rằng Alhzeimer do hai nguyên nhân là di truyền và tế bào não bị xoắn, có thể vì Apolipoprotein E tích tụ trong não. Và bệnh nhân đi qua 7 chu kỳ từ nhẹ cho đến nặng. Con đọc về bệnh này vì mẹ con trong 3 năm trước khi mất thì bị Alhzeimer.
Bệnh nhân lúc họ tỉnh lúc họ lẫn, con xem như con là người sáng suốt hơn dẫn dắt người vô minh bệnh nhân (BN) đi trong bóng tối thì con phải có tâm như Thầy dạy là sáng suốt, định tĩnh, trong lành trong lúc trông nom mẹ con. Mẹ con giống như một đứa con nít, hay bị bố con mắng phá quá, khi con đến thì lúc nào con cũng nở nụ cười để đem lại thoải mái, để mẹ đừng sợ sắp sửa bị mắng.
1. Lập chương trình giải trí: đem mẹ ra ngoài đi chơi thoải mái hơn ở 4 bức tường nhà. BN cần tập thể dục vẩy tay hay Thái Cực Quyền để đem Oxy lên nuôi não và nhất là Thái Cực Quyền để vận động trí nhớ. Làm những sinh hoạt mẹ thích. Mẹ con nói con là bà hàng xóm cuả mẹ.

2. Môi trường quen thuộc. Đạo hửu (DH) đừng bao giờ dọn nhà đi chỗ mới vì BN chỉ quen 1 chỗ, ngay như giường phải đúng chỗ mới ngủ yên. Năm ngoái tụi con dọn bố mẹ con qua nhà anh con 1 tháng để sửa ống nước bể làm nhà bị lụt phải sửa sàn nhà. Cứ tối đến mẹ con ra trước cửa đòi về nhà và chính thời gian đó xảy ra tai nạn cho mẹ con vì ở nhà lạ, té gãy xương tay, phải cho thanh sắt vào tay. Ở nhà thương về thẳng nhà, tụi con kê giường cho mẹ ở dưới lầu bên cạnh bố con mà đêm nhất định mẹ con lên lầu nằm đúng giường quen trong khi tụi con sợ mẹ con té vì tay chưa cử động được. Nhiều khi tụi con chỉ bảo vệ, vẫn phải chìu theo ý mẹ, nổi sân để làm gì? Có lần con và chị con đem mẹ con đi arboretum gần nhà dạo xem hoa, chỗ lạ, mẹ con sợ hãi nhỡ có thú nhảy ra, tụi con phải trấn an. Khi vào vườn hoa có nhiều bụi nhỏ, có lá vàng, mẹ con thích lắm, tiả lá vàng cho họ, tụi con cũng để cho mẹ làm. Mà sao hay mẹ con chỉ tiả lá vàng không tiả lá xanh, vậy chứng tỏ trí óc vẫn còn làm việc, tụi con hy vọng người ta không thấy mà mắng. Ở nhà, mẹ con có thú điền viên hay tiả lá cây, thôi để mẹ làm những gì mẹ thích mà không có hại.

3. Xin phép làm vệ sinh. Lúc cần tắm rưả cho mẹ, con phải xin phép mẹ con thì mẹ cho con làm dễ dàng lắm. Mẹ con không cho những đứa con khác tắm cho mẹ mà còn mắng nữa vì vi phạm riêng tư. Có những lúc mẹ không chịu đi mà cần phải kịp giờ đi bác sĩ thì con dụ ngọt mẹ đi tắm xong mình đi công viên cho vịt ăn, thì mẹ con đồng ý liền, không phản kháng. Những lúc mẹ con giúp con làm dễ dàng thì con khen mẹ giỏỉ quá và vỗ tay như đối xử với một con nít.

4. Hung bạo nên niệm Phật. Có thời gian mẹ con rất hung bạo giống như ghen chiụ không nổi. Mẹ mắng nhiếc chị giúp việc sao cứ đi theo chồng tôi, và có lúc đấm chị ấy mạnh lắm. Tụi con sợ, cất hết dao, kéo lên cao. Những lúc mẹ con lên cơn, tụi con dặn chị giúp việc bỏ ra ngoài 10 phút cho mẹ lắng xuống rồi đi vô lại. Găng quá thì gọi cảnh sát. Càng ngày mức độ gây hấn càng tăng mà chị giúp việc đã làm 6 năm rồi, hồi trước không sao, tự nhiên bây giờ mẹ con đối xử vối chị ấy như vậy. Có hôm con chứng kiến cảnh mẹ con mắng nhiếc, lấy chổi tính đánh chị, con nhảy vô giữa 2 người để cản, mẹ con mắng mày là con mà bênh nó (sao lúc đó mẹ biết con là con gái chứ không phải bà hàng xóm). Mà hay lắm, ngay đúng lúc đó Thầy dạy con thận trọng chú tâm quan sát, sáng suốt định tĩnh trong lành, con ứng xử rất tự nhiên, con thốt ra lời nói ôn tồn "mẹ ơi, con ra ngoài đường con nói với mọi người con may mắn được sinh ra trong gia đình bố mẹ rất đạo đức mà mẹ làm như vậy kỳ quá, coi không được.” Hay lắm, mẹ con khựng lại, nhìn con, giống như được vén màn vô minh, tự nhiên mẹ con quê. Con nói, mẹ với con lên bàn thờ niệm Phật và con khoác vai mẹ dắt mẹ lên lầu niệm Arahan Samma Sambuddho. Mẹ con đầm lại ngay. Ngày hôm sau con làm 2 khẩu hiệu để niệm, một để trên bàn thờ và một để dưới bếp. Sau này thì con thấy mẹ con đọc tiếng Pali không quen thì con đổi qua niệm Nam Mô A Di Đà Phật thì mẹ con đọc quen thuộc hơn.
Những năm trước mẹ con trong ban hộ niệm cuả chuà Bắc Tông nên quen niệm A Di Đà nên con để mẹ con niệm theo ý mẹ con thay vì theo ý con biết. Trong 6 căn cuả BN Alhzeimer thì tai và mũi cuả BN vẫn nhạy cảm hơn 4 căn kia. Có lúc con dùng tinh dầu đặc biệt để kiềm chế hung bạo bằng cách bôi ngay đầu mũi và sau 2 tai. Có lúc con cần nấu nướng hay rửa chén không muốn mẹ con phá thì con vặn video thượng thọ cuả bố mẹ, hay đám cưới con cái, hay ca nhạc cho mẹ con xem. Lâu lâu con ra chỉ mấy người quen hỏi mẹ con ai đây để khêu gợi lại trí nhớ. Khoa học đã chứng minh khi BN Alhzeimer nghe nhạc quen thuộc gíup trí nhớ cuả BN và gíup họ vui vẻ hơn. Về sau tụi con cho chị giúp việc nghỉ và mướn người có kinh nghiệm với BN Alhzeimer. Chị này gọi mẹ con bằng mẹ xưng ngọt xớt nên mẹ con tưởng con cái trong nhà nên con đỡ lo xảy ra xô xát. Và con xin bác sĩ bỏ thuốc Aricept có nhiều phản ứng phụ thì thấy mẹ con đầm lại.

5. Dấu đồ đạc và hoang tưởng. Nhiều lúc mẹ con tưởng tượng có người vào ăn cắp trong nhà, đi dấu giầy, dấu ví, dấu chìa khoá xe, trời ơi đi tìm muốn chết! Có lúc cho vô thùng gạo, cho vô tủ chén. Con không thể tưởng tượng ra những chỗ mẹ con cất. Có lúc mẹ con thấy con chó to nghĩ là quái vật.

6. BN cần sự vuốt ve và yêu thương thì con khoác tay mẹ đi thì mẹ thấy yên tâm và trầm lặng hơn. Khi con trao tình thương yêu chăm sóc thì con thấy tâm sân không có chỗ để nảy sanh. Nhiều khi tụi con còn cười lo đi cất giầy không có không có giầy để đi về. Tự nhiên bây giờ con nhớ mẹ, sắp giỗ một năm rồi. Con muốn nhắn đạo hữu vẫn còn mẹ xin hãy tận tưởng những giây phút qúy báu với mẹ.
Con xin tri ân Thầy đã dạy dỗ con, giúp con sáng suốt để chăm non mẹ con chu đáo cho đến ngày cuối đồi.
Con xin hồi hướng phước báu này đến mẹ con và tất cả những bệnh nhân Alhzeimer sớm được lên cõi vĩnh hằng.
Con xin đảmh lễ Thầy
Con xin đảnh lể Thầy lần thứ nhì
Con xin đảnh lễ Thầy lần thứ ba.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-02-2017

Câu hỏi:

Con chào Thầy.
Thưa Thầy, con nghe rất nhiều bài giảng của thầy, con cứ tưởng mình đã sống an nhiên tự tại được rồi nhưng không thầy ạ. Con đang chăm mẹ già bị lẫn. Mỗi khi bà làm chuyện của người mất trí là con lại bực tức la ó lớn tiếng. Con biết con đang sân, con đã sai nhưng vẫn không thể nào kiềm chế nổi. Con rất sợ thời gian sắp tới không biết phải làm sao để con vượt qua vướng mắc này. Con rất mong Thầy cho con lời khuyên. Con cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-01-2017

Câu hỏi:

Con chào Thầy,
Con lúc nào cũng cảm thấy cô đơn và hay bị rơi vào suy nghĩ tiêu cực. Từ nhỏ con hay bị bệnh, gia đình đơn chiếc, không có anh chị em.
Ra đời con hay bị đàn ông dụ dỗ, lợi dụng con mặc dù có những lúc con sáng suốt nhận ra thì đã trễ, con không biết cách để thoát ra mối quan hệ đó.
Con muốn làm đứa con có hiếu vì mẹ con rất thương con, tuy nhiên khi gần gũi bà con lại hay nóng nảy, la hét bà vì không có sự tương giao.
Bài pháp của Thầy con nghe đều hiểu nhưng thực hành không được. Con trở về với cuộc sống là quên hết bài học. Nếu con bỏ gia đình đi tu thì có được không Thầy? Tại con nghe là bỏ cha mẹ già đi tu là bất hiếu?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-01-2017

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, lần đầu tiên con mạnh dạn hỏi Thầy và đã được Thầy quan tâm trả lời. Hôm đó con xúc động quá không nhớ cảm ơn Thầy nữa. Con như con chim non mới lọt lòng Mẹ còn nhiều bỡ ngỡ, con đọc những câu hỏi và câu trả lời của Thầy mà cũng còn nhiều từ ngữ con chưa hiểu. Nay trở lại vấn đề của con, con muốn hỏi Thầy là con muốn Niệm Phật để hồi hướng cho Mẹ con (Mẹ con đã mất được 3 năm), tâm nguyện của con là tu tập hồi hướng cho Mẹ được vãng sanh về Tây phương cực lạc trước còn con sẽ tu cho mình sau vì mình còn nhiều thời gian. Vậy con mong Thầy chỉ cho con khi niệm Phật và làm phước báu hồi hướng cho mẹ thì phải nói thế nào và tâm phải nghĩ thế nào để Mẹ con được vãng sanh về thế giới của Đức Phật A Di Đà an vui ạ? Mong Thầy chỉ dạy cho con, con cảm ơn Thầy nhiều. Kính Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-10-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Con xin phép được hỏi về vấn đề thế tục. Con thật khổ tâm hết sức Thầy ơi. Con có một người cha tâm địa quá xấu xa. Mỗi khi ông ấy nóng giận lên thường nói với con câu nghe rất đau đớn "ta giết mi ta đi tù", rồi ông ấy còn bất hiếu với cha mẹ, bà nội của mình. Lúc bà nội của ông ấy còn sống (tức là bà cố của con) dù bà cố rất yêu thương ba con nhưng ổng cứ nguyền rủa "bà chết cho khuất mắt tôi", đến bây giờ lại đến lượt cha của ổng, ông cũng thường nguyền rủa như vậy mỗi khi nổi sân, và thường nói những lời thậm tệ về cha của mình. Bây giờ con chẳng biết đối xử làm sao với một người cha như vậy Thầy ơi! Mặc dù ổng vẫn thương con. Con cảm thấy mệt mỏi quá, làm sao con có thể thương ổng được đây Thầy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-08-2016

Câu hỏi:

Con thành tâm đảnh lễ Thầy ạ!
Lễ Vu Lan đến, là Phật tử và là những người con, người cháu, con nên niệm kinh gì và niệm như thế nào là đúng theo chánh Pháp Thế Tôn ạ. Con xin được cảm tạ ân đức Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-08-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy!
Tại sao con lại không có tình cảm yêu thương ba mình trong khi đó con biết ba thương con, nhưng con cảm giác tình thương ấy rất hạn chế. Giữa ba và mẹ con thì khác xa một trời một vực. Ba con không biết đối nhân xử thế (nhiều khi đi mua đồ với ba con rất ngượng bởi tính cách khó khăn và làm mất lòng người khác), thiếu tâm lý, đối xử không tốt với ông bà nội. Còn mẹ con thì rất hiền dịu, sáng suốt, yêu thương con cái hết mực, mẹ con là tấm gương sáng nhất đời con.
Con phải làm gì đây Thầy? Không lẽ con khuyên ông, nhưng mà con thấy khó quá, đáng lẽ ông là ba thì phải dạy lẽ phải nhưng ông thường nói nhiều điều nghịch. Và khi ông dạy lẽ phải thì bản thân ông lại không làm!
Giờ con chẳng biết làm sao, con thấy chán ngán thiệt Thầy ơi!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-10-2015

Câu hỏi:

Con kính chào Thầy! <p>
Lời đầu tiên cho con kính thầy sức khỏe ạ. Thầy ơi, con là 1 đứa con theo định nghĩa là bất hiếu. Từ nhỏ con đã ghét mẹ con vì bà luôn dành tình cảm nhiều hơn cho em trai con, bà luôn bắt buộc con làm mọi thứ theo ý bà. Theo ký ức của con từ nhỏ con đã ghét mẹ và mỗi lần mẹ đánh con, con luôn rủa mẹ chết đi. <p>
Mẹ con cực khổ nuôi nấng con nhưng nuôi theo 1 kiểu áp đặt và không cho con quyền tự do nào cả. Lúc đi học đại học xa nhà con sống tự do hơn nhiều, con có thể làm mọi thứ theo ý của mình. <p>
Con vẫn yêu mẹ con, mỗi lần nghĩ tới mẹ, con lại khóc vì con biết mẹ là bà mẹ tuyệt vời hy sinh vì con cái. Điều con không thể chịu đựng mẹ con là suy nghĩ áp đặt của mẹ, mẹ cho rằng mẹ luôn luôn đúng. <p>

Giờ đây con cũng đã là mẹ, con hiểu được nỗi đau khi sinh và nuôi con. Nhưng không hiểu sao mỗi khi mẹ áp đặt con, con lại nguyền rủa mẹ con. Tội lỗi con đầy mình đúng không thầy? Con biết rằng ác ý trong tâm chưa nói ra cũng đã là nghiệp. Con không hiểu vì sao đối với mẹ con vừa yêu vừa ghét. Nhiều khi con nghĩ kiếp này con chấp nhận chết sớm hơn để bù lại tuổi thọ hay sức khỏe cho mẹ con, giống như trả nợ vậy. <p>

Con đã từng chấp nê, để ý và ghét những ai làm con không hài lòng hay làm hại con. Nhưng giờ đây con không ghét những người đó nữa. Vì sao người ngoài con còn không ghét vậy mà con lại ghét người sinh ra chính con?
Con vừa yêu vừa ghét bà. Tính khí mẹ con thì cố chấp, giữa quyền lợi của con và em trai bà luôn chọn em trai con. Bây giờ con có con rồi mà con còn không có quyền với con của con. <p>

Con thấy những lúc con sống xa mẹ con yêu mẹ và mong mẹ khỏe mạnh. Nhưng lúc sống gần thì có vấn đề nặng.
Con không biết phải làm sao nữa. Con nghĩ con như vậy thì nghiệp con sẽ còn nhiều nhiều nữa nhưng con không sao dừng lại. Nhiều khi con nghĩ quẩn, chết cho rồi, trả mẹ lại mạng sống này cho rồi!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-10-2015

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy. Con hoan hỷ khi vừa đọc xong câu trả lời của Thầy cho một bạn Đạo: <p>
Khi phụng sự: hết lòng <p>
Khi vô sự: tâm không <p>
Vừa làm tròn hiếu đạo<p>
Vừa sống thiền thong dong.<p>

Hoàn cảnh của người ấy cũng hơi giống con. Nhưng thay vì chăm sóc ba mẹ con lại đang chăm sóc cho ông chồng: Con cũng ứng dụng được điều này. Người bạn thì trả hiếu còn con thì chỉ học Pháp thôi. <p>
Con xin cảm ơn Thầy và kính chúc sức khỏe đến Thầy. Kính Thầy.
Con TN

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-10-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy hoan hỉ cho con được hỏi 1 câu là, giờ đây cha mẹ con đều bệnh cả, bổn phận con là lo trọn vẹn cho cha mẹ (con không dám nói trọn vẹn 100%), tùy vào khả năng của con. Sau khi lo cho cha mẹ xong thì con buông xả hoàn toàn không để tâm con phải bị dính mắc vào đối tượng bên ngoài (có nghĩa là con không thấy buồn phiền về cái đau của cha mẹ), vì con thấy cái đau đớn đó là sự thật mà ai cũng phải trải qua. Con thấy cha mẹ luôn luôn than phiền về cái đau của mình, nghe thì con vẫn nghe nhưng không để tâm nhiều về những lời ấy, như vậy là con có đúng không thưa Thầy? Vì con nghĩ nếu con xen vô thì tâm con trở nên phiền não và dính mắc trong hiện tại của đối tượng bên ngoài, con nói như thế không có nghĩa là con vô cảm. Những gì cha mẹ không tự làm được thì con cố gắng giúp đỡ như vệ sinh, chở đi bác sĩ, thoa dầu, dọn cơm nước..., con luôn làm với tâm đầy hoan hỉ gọi là 1 phần nhỏ đền đáp công ơn cha mẹ. Nhưng vì con chưa phân biệt được tỏ tường trong việc để tâm mình bị dính mắc vào đối tượng bên ngoài. Qua trải nghiệm con thấy tâm bị dính mắc vào quá khứ, hiện tại, tương lai và đối tượng bên ngoài thì trở nên bất an và rất khổ. Nhiều khi con muốn dùng 3 từ "không quan tâm" nhưng con sợ không đúng, vì con vẫn lo cho cha mẹ hết lòng. Nhưng lo xong con trở về tánh không để cho thân tâm được nghĩ ngơi vô sự. Con không biết làm vậy có đúng không, xin Thầy soi sáng dùm con vì con sợ mình vô tình sơ ý 1 chút sẽ rơi vào tội bất hiếu. Con nghĩ nếu mình cứ ngồi phiền muộn về căn bệnh của cha mẹ thì cũng không giải quyết được gì. Đôi lúc con cũng bị trách oan nhưng con chỉ nghĩ vì căn bệnh hoành hành mà cha mẹ khó kìm nổi tâm sân nên con cũng nín thinh để cha mẹ xả hết cho nhẹ nhõm. Con xin cám ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »