loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 51 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'hiếu thảo'.

Thông báo:

Trong một thời gian dài, mục Hỏi Đáp Phật Pháp của trang web đã nhận được rất nhiều câu hỏi của Phật tử từ khắp nơi gởi đến. Thầy Viên Minh đã trả lời tất cả các câu hỏi liên quan đến vấn đề học Pháp, hành Pháp. Hiện tại mục Hỏi đáp đã có khoảng hơn hai mươi ngàn câu hỏi đáp, trong đó Thầy đã chỉ ra cốt lõi của việc hành đạo, sống Thiền. Do vậy Thầy đã quyết định tạm ngưng mục Hỏi đáp trong một thời gian để có thể chuyên tâm làm các Phật sự cần thiết khác.

Vậy, nếu có nhu cầu, Quý vị có thể sử dụng mục Tìm kiếm bên dưới (gõ từ khoá) hoặc bấm vào các tag đã được gắn theo từng chủ đề để tham khảo các câu Hỏi - Đáp về vấn đề của mình hoặc tương tự.

Sadhu sadhu lành thay!

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 31-03-2022

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,
Con và mẹ con tính cách khá khác nhau, nhưng do hoàn cảnh con phải sống cùng mẹ. Con thích yên tĩnh và không thích nói nhiều. Mẹ con thì ngược lại, thích nói nhiều, thường oán trách người và kể bản thân khổ đau.
Làm sao con có thể yên lặng quan sát thân tâm trong thấy chỉ có thấy lúc nấu ăn hay ăn cơm hay dọn dẹp, khi mà mẹ con lúc nào cũng đến gần sát bên con và bắt đầu kể chuyện ngày xưa bà khổ như thế nào với mẹ chồng như thế nào (tức là bà nội của con), rồi bị chồng làm khổ như thế nào (tức là ba con) và chuyện nhà người khác người bị chồng đánh ra sao, nói chung là tất cả những chuyện tiêu cực trong xóm, người quen biết ra sao, mẹ con đem ra nói với con. Câu chuyện cứ liên miên bất tận và truyền năng lượng tiêu cực cho con. Từ khi còn nhỏ là con đã nghe những câu chuyện này (về bà nội và ba), được mẹ lặp đi lặp lại đến nỗi con thuộc lòng luôn là sắp tới đoạn nào.
Vì con ít nói, nên mẹ chỉ kiếm con để kể khổ vì mẹ biết là con sẽ chỉ nghe. Bất kể khi nào cãi nhau với ba của con, mẹ con cũng kiếm con để chửi và nói xấu ba con cho hả giận. Tiếng nói của mẹ rất lớn tiếng nên giống như con đang bị chửi dù con là người chẳng làm gì.
Nên từ nhỏ và khi lớn lên, con là người hay buồn trên gương mặt và thường nhìn cuộc đời rất ảm đạm, chán nản mà không hiểu lý do vì sao.
Từ năm 2021, con mới nghe được Pháp của Thầy giảng, con thấy được xoa dịu rất nhiều. Con cảm ơn Thầy.
Vì hoàn cảnh, con không thể dứt bỏ người mẹ của mình để sống một mình vì sức khỏe của mẹ cần người chăm sóc là con. Nhưng đôi khi chính sức khỏe tinh thần của con cũng bị trầm cảm vì những lời chửi bới của mẹ cũng làm con mệt mỏi và tức giận. Vì hằng ngày đi làm là con đã bị stress rồi nhưng về nhà là con sẽ bị mẹ con tra tấn. Nhiều lúc con chỉ muốn hét lên với mẹ rằng con không muốn nghe nữa. Con nghe nói muốn nội tu thì phải cách vật, tức là con cũng muốn tu dưỡng để an tĩnh nhưng không thể cách được người mẹ của con.
Con chỉ muốn hỏi Thầy là làm sao sống cùng với mẹ của mình mà ngày nào có cũng sự chửi bới gay gắt và đay nghiến mà mình vẫn có thể trầm tĩnh sáng suốt, tìm được sự bình an để quan sát tâm mình được hở Thầy?
Con cảm ơn Thầy vì đã đọc bức thư dài của con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 18-03-2022

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy!
Thưa thầy! Gia đình con có 4 người gồm bố mẹ và 2 anh em con, những lần trước con đã trình bày với thầy về việc em trai của mình. Dù đã rất đau khổ nhưng con cũng đã học ra bài học rằng sự bất như ý muốn của mình đối với em trai. Con cảm nhận được rõ sự bình an sau khi đã gần như thông suốt bài học đấy, tự con đã biết mình phải làm gì.
Nhưng giờ đây con lại gặp tình trạng tương tự với mẹ, sự khắc khẩu và trái ngược về tính cách làm giữa con và mẹ rất căng thẳng. Mẹ hay trách móc con thế này thế kia, trách việc con tìm hiểu và thực hành pháp. Con hiểu mỗi người mỗi căn cơ và nghiệp mệnh riêng, nên con không trách mẹ. Vấn đề ở chỗ khi con càng chánh niệm khi cơn sân của mẹ nổi lên (nghĩa là vẫn trách móc nhưng không tác động vào con nhiều nữa) và trả lời mẹ từ tốn và ôn nhu, thì cơn sân của mẹ con càng trở nên khủng khiếp hơn, tối hôm nay khi mẹ vừa trách mắng con khủng khiếp vì một chuyện nhỏ nhặt xong, con thì cả thân tâm vẫn nhẹ nhàng còn mẹ nổi sân đến mức khóc nấc và ho sặc trong 15 phút không ngừng. Con cảm thấy thương mẹ vô cùng nhưng con đã hết cách để cho mẹ hiểu, con xin hỏi thầy như vậy con có bị coi là bất hiếu không ạ? Và xin thầy rải tâm từ đến cho mẹ con.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-12-2021

Câu hỏi:

Con chào sư ông,
Con hay nghe pháp của sư ông vào mỗi tối trước khi ngủ. Con có thực hành theo các bài giảng của sư ông.
Con có người ba rất kì lạ, lúc nào cũng mong con gặp điều bất hạnh, nói và hành động thể hiện không tôn trọng con. Lúc trước, con rất buồn về chuyện này và có phản ứng lại. Sau đó thì con ko phản ứng nữa mà ráng nhịn. Đã nhiều lần con tha thứ cho ba con vì nghĩ dù sao thì ổng cũng là ba mình. Nhưng càng nhường nhịn thì ba con càng làm tới.
Nhờ nghe pháp của sư ông nên những câu nói, hành động của ba con bớt ảnh hưởng đến con, con không cảm thấy là con phải nhịn nữa, mà con bình thản hơn (một cách tự nhiên). Nhưng nó vẫn chưa hoàn toàn không ảnh hưởng. Con vẫn tiếp tục quan sát mình cho đến khi những chuyện đó hoàn toàn không còn ảnh hưởng đến con đúng ko ạ? Con có nên phản ứng lại nếu cần thiết?
Con cám ơn sư ông.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-10-2021

Câu hỏi:

Dạ con xin đảnh lễ Sư Ông!
Con xin mạn phép chia sẻ đến đạo hữu nói không hiểu vì sao có người mẹ chịu đựng "Bố Vũ Phu"!
Chào bạn, Mình có một người "Bố Nghiện Rượi"
Từ năm 14 tuổi đến 18 tuổi mình sống chung với bố, vì hoàn cảnh gia đình mẹ đi làm ăn xa xứ người, một mình nuôi 05 anh e ăn học, Bố vì nghiện rượu nên không làm gì hết.
Bố suốt ngày uống rượi, một ngày 24 tiếng thì uống hết 16 tiếng, thời gian còn lại là ngủ, cứ như vậy mình sống với bố kéo dài trong thời gian đó.
Mỗi lần uống vào là gây gỗ xóm làng, quậy phá suốt ngày, gây người này xong là đến người khác, ngày nào cũng vậy trong thời gian đó.
Bạn biết không cảm giác của mình ám ảnh đến nổi, "Ngồi trong nhà chỉ cần nghe tiếng to là 02 chân vọt chạy, tim đập mạnh rồi chạy thẳng tiến ra vị trí tiếng to, đến mà không có bố mình ở khu vực đó lúc đó mình mới nhẹ nhàng cả người.
Mà phạm vi nghe tiếng to cách 03km mình vẫn cảm nhận và nghe được hoặc xa hơn thông qua tiếng rì rào những người ở bán kính gần mình, "nó ám ảnh đến mức độ đó"
Cách xử lý của mình lúc còn ở với Bố thời điểm đó là mỗi lần bố say xỉn, gây lộn, cầm dao đòi chém nhau thì mình chạy theo ôm bố, dỗ bố, dìu bố về nhà để ngủ, ngoài ra không còn cách gì thời điểm đó với mình, về nhà rồi mình dỗ bố ngủ thì lúc chịu ngủ, lúc không.
Mà người nghiện chỉ uống nhiều, ít ăn, lúc dìu được về nhà, bố bảo chế cho gói mì tôm ăn, "đi chế liền" ăn xong mới chịu ngủ hì, đang ăn mì nữa chừng thì không ăn nữa, bảo nấu cho miếng cháo, "Đi nấu liền", ăn xong rót nước cho bố uống mới chịu ngủ hì và cứ như vậy ngày nào cũng vậy.
Thời điểm đó trong tâm trí của mình chỉ mong làm sao cho bố ngủ được là mừng, vì tỉnh là sẽ gây gỗ, uống rượu.
Lúc bố ngủ rồi thì tiếp tục công việc thoa dầu ở 02 lòng bàn chân, 02 lòng bàn tay, thoa ở bụng, đắp chăn, nằm canh bố ngủ, lâu lâu dậy sờ vào bụng xem thở không "Vì sợ bố trúng gió chết", và cứ như thế ngày lại qua ngày cho đến một ngày bố bị bệnh khó thở, hộc ra máu, đến gần cửa chết, lúc khó thở gần chết, tìm xe cứu thương có oxy không có (Thời điểm này bố ở Lào) bố nói giờ chỉ mong chết, vì cái cảm giác khó thở còn hơn chết nữa.
Lạ lùng thay thì lúc "Chấp Nhận Chết" thì có người đi vào chỉ chỗ tìm xe cứu thương, vậy là đã sống, giờ bố không uống rượu nữa! Vậy đó bạn.
Lúc nào bạn thật sự trải nghiệm sâu và thực chứng mới hiểu được.
Dạ con chia sẻ có gì sai sót, mong Sư Ông và các anh chị bỏ qua!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-10-2021

Câu hỏi:

Con chào sư ông ạ,
Chuyện là sống chung nhà với người cha vũ phu gia trưởng chỉ đi làm về nằm phè phỡn nhiều lúc con cảm thấy ức chế không chịu được. Con chả hiểu các bà các mẹ ngày xưa có điên không mà có thể chịu đựng được cả đời, mẹ con cũng vậy. Con thấy sân nổi lên, con không bẻ được suy nghĩ của mình cho tích cực. Con muốn hỏi nếu con rời đi không bao giờ liên lạc lại với gia đình thì có tính là bất hiếu không ạ?
Con cảm ơn sư ông.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-09-2021

Câu hỏi:

Dạ thưa Sư ông, con không phải là tu sĩ nhưng từ nhỏ lớn lên trong chùa. Sau này lớn lên con vẫn ở chùa công quả mà không ra ngoài đi làm kiếm tiền. Rồi ba con bị bệnh tai biến mà không người chăm sóc, con có về nhà để lo cho ba và cũng định sẽ ở nhà lâu dài và không trở lại chùa. Nhưng con lại thường thấy mặc cảm vì bản thân không làm ra tiền, phải ăn nhờ của ba. Do ba con cũng chỉ đủ ăn chứ không dư. Con tìm một số việc làm online nhưng không có kết quả mà còn tốn thêm thời gian và tâm tư vô việc đăng bài để tìm người mua mà xao lãng việc nghe pháp thoại. Con không là tu sĩ nhưng đã sống 1 thời gian dài như tu sĩ, giờ ra ngoài thật nhiều bỡ ngỡ ạ. Con có nên cố gắng thêm để kiếm tiền hay tập trung lo cho ba và tìm hiểu về Phật pháp ạ?

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-09-2021

Câu hỏi:

Nam-mô Bổn Sư Thích-ca Mâu-ni Phật.
Kính bạch thầy, con xin trình bày về hoàn cảnh gia đình con:
Bố của con là Phạm Văn Cầm đã mất ngày 2/5/1959, con không nhớ mặt nữa. Mẹ của con là Trần Thị Chi đã mất ngày 22/4/2016.
Bạch thầy, khi mẹ con ốm, do con ở xa không liên tục ở gần chăm sóc cho mẹ con được. Con chỉ mang tiền và thuốc men về nhờ em con chăm sóc cho mẹ con thôi. Bây giờ trong lòng con lúc nào cũng cảm thấy con có lỗi với mẹ con. Con xin thầy chỉ dạy cho con để con biết đường thực tập. Kính bạch thầy, lần này con xin cúng dường hồi hướng phước cho bố mẹ của con, và xin thầy rải tâm từ cho con trai con gặp duyên lành sớm trở thành người có ích cho gia đình và xã hội. Con là Phật tử tại gia, sự hiểu biết về Phật pháp còn nông cạn, có điều gì không phải xin thầy chỉ dạy. Con xin cảm ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-08-2021

Câu hỏi:

Kính thưa thầy, con có nghe pháp thoại thầy giảng về việc xuất gia và cơ bản đã hiểu nghĩa của từ này. Con muốn sống một đời xuất gia (có thể là xuống tóc hoặc không) nhưng lại phân vân về chữ hiếu. Nếu sống một đời giản đơn thì khi cha mẹ con đau ốm mà cần hỗ trợ tài chính thì con sẽ khó lòng mà lo được, như vậy có phải bất hiếu không ạ?
Kính mong thầy giúp con giải toả điều lăn tăn này với ạ.
Con cám ơn thầy và rất biết ơn những lời giải đáp của thầy giúp tụi con vững tin hơn trên con đường tu tập. Kính chúc thầy và chư tăng sức khoẻ ạ!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-07-2021

Câu hỏi:

Kính bạch thầy,
Chuyện là con có hai người em gái bị bệnh tâm thần, một nhẹ một nặng. Đứa nhẹ tầm hiểu biết cỡ trẻ bảy tuổi dù đã 15 tuổi rồi. Còn đứa nặng con không biết nói sao luôn, nó cứ ngơ ngác, lúc nghe lời lúc không, mỗi tháng còn lên cơn động kinh vài lần. Mẹ con chăm sóc các em đã rất mệt nhưng con phát hiện ra trong tâm con vẫn ghen tị với chúng nó, có lẽ vì từ nhỏ chúng nó được thương hơn. Từ đó con sinh ra tâm khó chịu, mặc dù con cố gắng kiềm nén. Bây giờ khi càng lớn con càng ý thức trách nhiệm càng nặng, con muốn kiếm thật nhiều tiền để sau này còn thuê người chăm sóc em, vì chúng nó không tự vệ sinh gì được. Nhưng càng lúc con càng mệt mỏi, con đã nghỉ việc và về nhà mẹ nuôi luôn. Con không thể tin được có người nào có sức mạnh phi thường như mẹ con, gần như không gì là không thể. Nhưng con quá đau lòng, con không muốn mình trở nên như thế này, bây giờ đi làm con cũng không muốn mà ở nhà con càng điên hơn vì con sợ dơ khi làm vệ sinh cho các em con. Con thực sự phát điên lên. Mẹ con nói đừng có lo, sau này mẹ gửi em vào viện. Con được tự do. Nhưng sao con vẫn dằn vặt mình, con cảm thấy con đầy sai lầm và tội lỗi, đáng lẽ con nên bình an mà chăm sóc cho em, đi làm kiếm tiền nuôi gia đình. Nhưng sao con luôn cảm thấy tâm con không muốn làm, rồi lại thấy tội lỗi vì điều đó. Con cứ hay tự hỏi bài học của con là gì, có phải con gieo nghiệp gì ác không, con đã làm gì sai mà tình cảnh như thế này. Con ngưỡng mộ mẹ con quá, con không được bình tĩnh an nhiên như mẹ.
Con không biết chia sẻ cùng ai vì cảm thấy suy nghĩ của mình quá ích kỉ, cảm ơn thầy đã lắng nghe con. Chúc thầy sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-01-2021

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Thầy cho con hỏi làm sao để tự dạy mình có hiếu với ông bà cha mẹ ạ? Con từ nhỏ đã sống xa gia đình nên sợi dây tình cảm gia đình không gắn kết lắm và con tự nhận thấy bản thân nhiều phần bất hiếu dù đã đọc nhiều tài liệu về công ơn cha mẹ nhưng tánh khí vẫn không suy chuyển nhiều, con vẫn không thích gần gũi cha mẹ nhiều vì mỗi lần gần là cha mẹ lại gây chuyện để cãi nhau, riết rồi con chỉ muốn né tránh, nếu không thì con sẽ cự cãi chống đối càng to chuyện. Nhưng con nghĩ là gia đình khó mà tránh cả đời được. Con không hiểu cần phải học bài học này như thế nào. Con có cần phải chấp nhận họ là như vậy và nên sống xa gia đình không hay cần phải thay đổi bản thân triệt để và đối mặt với họ thường xuyên hơn để nhìn ra chính tâm sân hận của mình ạ?
Mong thầy chỉ dạy con phải làm sao trong tình huống này ạ.
Con xin cảm ơn thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »