loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 84 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'chia sẻ pháp & khai thị'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 29-09-2014

Câu hỏi:

Kính thưa thầy! <p>
Con có một việc nhờ thầy chỉ cho con rõ: Khi con giải thích chỉ ra chân lý cho ai đó về Phật pháp hay trong cuộc sống hàng ngày - nhất là trong Phật pháp (Tùy duyên mà nói bằng lời nói chân thật chứ không có cái ta dạy đời), sau đó, con quay lại với chính mình, con thấy giống như mình dạy cho chính mình, con đang ở trong tình trạng đó và cần phải hành ngay điều đó. Mong thầy chỉ cho.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-09-2013

Câu hỏi:

Con xin cúi đầu đảnh lễ và bày tỏ lòng biết ơn đến Thầy. Từ khi nghe pháp thoại và xem mục giải đáp thắc mắc trong trang web này làm cho con sáng tỏ rất nhiều điều si mê lầm lạc trong việc học Phật Pháp của con. Lúc trước con hay đọc nhiều sách về Phật giáo của nhiều Tông phái khác nhau nhưng sau khi nghe các bài pháp thoại của Thầy con thấy rõ một việc là hằng ngày mình chỉ quan sát thân tâm mình thôi là đang thực hành rồi. Ý nghĩ của con như vậy có chủ quan không Thầy? <p>

Một việc khác là khi một người thân trong gia đình mình không chịu lắng nghe những lời khuyên chân thành thì mình cứ để mọi chuyện tùy duyên, vì một người có tập khí dễ sân mà mình cứ nói làm cho người đó càng sân thì tốt nhất là im lặng và quan sát tâm mình cái gì đang khởi lên và mất đi một cách hoàn toàn tự nhiên. Con xin Thầy cho con lời khuyên. Con kính chúc Thầy sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-04-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,<p>
Mỗi phút giây hiện tại trong cuộc sống điều mới mẻ, nên nếu chấp vào các kinh nghiệm, sở đắc, kiến thức cục bộ trong quá khứ sẽ gây ra sự mâu thuẫn, đối kháng, đau khổ đối với thực tại đang là. Con cảm thấy các kiến thức con huân tập lúc trước với mục đích để hiểu rõ người, rõ đời, thế nào là đúng, thế nào là sai giờ lại trở thành những trói buộc gây ra đau khổ cho chính mình. Vậy tu đúng là bớt cho tới không còn gì để bớt nữa phải không Thầy?<p>
Khi thấy người khác đau khổ thì con có ý muốn giới thiệu họ vào Đạo nhưng đa phần mọi người không hiểu rõ Đạo Phật là gì. Họ luôn lầm tưởng Đạo Phật là ăn chay, tịnh tâm, từ bỏ mọi thứ, luôn bi quan, hay là còn trẻ mà vào Đạo làm gì. Quả thật, được chia sẻ với người khác những điều mình biết khó quá Thầy ạ.<p>
Con thành kính tri ân Thầy và chúc Thầy pháp thể khinh an.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 02-03-2013

Câu hỏi:

Con cám ơn Thầy đã trả lời câu hỏi về cảm hoá người thân. Nhưng con thấy hai điều khó, thưa Thầy: dựa vào đâu để biết được nghiệp duyên của họ và khả năng nào nhận ra được biện pháp hợp nguyên lý tuỳ duyên. Có lúc con nghĩ là cứ bỏ mặc cho họ tự nhận gánh hậu quả thì sẽ học được bài học cuộc đời, nhưng con lại không đành lòng nhìn họ sa đà hơn nữa, và vừa lo ngại hậu quả càng nghiêm trọng hơn! Con mong Thầy chỉ dạy thêm. Cung kính!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-02-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con đã có dịp đọc sách và nghe pháp thoại của Thầy. Ngày rằm vừa qua con có đến Chùa và được diện kiến Thầy, nhưng do khách đông nên con chưa có dịp học hỏi riêng với Thầy. <p>
Con có một việc riêng xin Thầy chỉ dạy. Người thân của con phạm nhiều lầm lỗi, con đã nhẫn nại cảm hoá bằng nhiều phương cách. Bản thân người đó cũng đã hiểu ra và gần đây biết học hỏi Phật pháp, giữ giới ăn chay và trì niệm chú đại bi. Tuy nhiên mới đây con biết người đó tiếp tục sai phạm. Con thấy cần thiết phải sửa trị nghiêm khắc và dứt khoát. Nhưng con lại nhớ lời Thầy, nhận biết sự việc như thật và để tuỳ duyên. Như vậy là con đúng hay sai, nếu không chủ động tác động, không sửa trị thì e là người này khó thay đổi hẳn. Mong Thầy khai mở. Con chân thành cám ơn Thầy. <p>

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-12-2012

Câu hỏi:

Thầy ơi, khi gặp khó khăn đến tuyệt vọng (thất bại trắng tay trong làm ăn, bệnh tật,..) người ta thường hay thu mình lại và ôm cảm giác đau khổ. Con biết như thế thì sẽ không tốt vì phải đối diện với chính nó để trưởng thành lên và cứng cáp hơn, thu mình lại có nghĩa là sẽ không nhìn thấy được những cơ hội mới xung quanh ta, hiểu được bản chất của Pháp để thấy mọi thứ được mất cũng là bình thường.<p>

Con ngồi im lặng để chiêm nghiệm lại mọi thứ, hạn chế gặp bạn bè người thân (người thân con thì trách con "mình thương nó" muốn giúp đỡ nó mà nó cứ tránh hoài). Không biết con làm như thế có đúng không nữa vì con hiểu hơn ai hết chỉ có mình mới chữa lành tâm phiền não của mình... rồi thời gian mọi thứ sẽ tốt đẹp trở lại. Con biết trong con chắc chắn có sự hiện hữu của người thân và bạn bè... mình không thể sống tự mình được. Xin Thầy cho con lời khuyên. Con cám ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 10-10-2012

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy, <p>
Con vẫn biết sống trong thực tại với sáng suốt định tĩnh trong lành là con đường duy nhất đi đến giác ngộ. Nhưng em con không hiểu, em cứ muốn giao thân em cho Phật thì em mới an tâm. Em vẫn nói là em không sợ sệt và rất bình tĩnh khi bị ung thư, nhưng chỉ là lời nói bên ngoài mà thôi. Vì con hiểu rõ tánh tình em con từng chút. Con đã copy những bài giảng của Thầy về Thiền Vipassana cho em học hỏi, Thư Thầy Trò, Những Lá Thư Thầy, Thưc Tại Hiện Tiền, Sống Trong Thưc Tại, nhưng em vẫn chưa thích nghi được. Con đã dùng mọi cách với mục đích duy nhất là cho em thoát khỏi sự sợ hãi, nên con nghĩ ra cách là tưởng tượng hào quang Phật bao bọc quanh em, thanh lọc cơ thể em, Thân Tâm em hòa tan trong hào quang chân thiện mỹ ấy. Cách này em mới chịu và bớt hoảng sợ. <p>
Thưa Thầy, Thầy chỉ cho con cách nào cho em được an tâm? Có phải con đã chỉ em sai không thưa Thầy? Em không thể tự mình bước đi, mà em phải dựa vào sự cứu rỗi của những Vị đã giác ngộ hay những Vị đã đắc quả. Nói đến sống tùy duyên thuận Pháp là em chỉ nói bên ngoài thôi, em kêu con phải luôn luôn niệm Phật cầu nguyện tiếp em. Chỉ có một tháng mà em đã sụt 5 kí lô. Con hiểu còn tưởng tượng là còn vướng kẹt, ngay cả khi niệm Phật, con vẫn thấy còn vướng víu, nhưng em quá yếu lòng, em sợ đau đớn, sợ chết.<p>

Con kính đảnh lễ và lạy tạ ơn Thầy.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-09-2012

Câu hỏi:

Thưa thầy,<p>
Khi một người đến nói với con rằng bạn ấy mệt mỏi vì phải gánh trách nhiệm trong gia đình và chỉ muốn đi một nơi thật xa để rủ bỏ hết mọi thứ, bạn ấy nhớ khoảng thời gian được sống một mình, tự do và không phải lo lắng cho ai cả. Con có chia sẻ với bạn rằng: thực ra, cái mà bạn đang gặp là sự không hài lòng, bất toại nguyện trong cuộc sống, bạn muốn rủ bỏ những khó khăn và muốn trốn vào một thời đã qua trong quá khứ (khi chưa bận bịu gia đình) hoặc đó chỉ là mơ ước ở tương lai, chứ còn hiện tại thì bạn vẫn cần phải đối diện với nó. Cứ từ từ làm từng bước một. Và con có nói với bạn rằng, tất cả khoảng thời gian bạn được sống vui vẻ mà bạn đã có, đều là do bố mẹ chu cấp cho. Giờ khi gia đình có chuyện thì cũng là cơ hội mình chia sẻ với mọi người. Con nói bạn nếu có điều kiện thì nghỉ ngơi một thời gian cho cân bằng, rồi thì lại tiếp tục...<p>
Và bạn con nói là con không hiểu bạn ấy, không đúng ý bạn cần, không đúng với hoàn cảnh bạn ấy. Bạn ấy chỉ cần con lắng nghe thôi chứ không cần phải chia sẻ gì hết.<p>

Mặc dù con biết sự giúp đỡ lẫn nhau là tùy duyên, và con cũng không mong cầu kết quả rằng bạn con bắt buộc phải hiểu nhưng qua phản ứng của bạn, con cũng muốn nhận ra mình và có thể có những cách phù hợp hơn với bạn, nên con mong thầy chỉ giúp cho con. Con nghĩ đầu tiên là con chưa biết cách lắng nghe bạn. Có thể trong cách chia sẻ của con, nếu không phải là ngôn ngữ thì là giọng nói hoặc điều nào đó khiến bạn con không hài lòng? Sau đấy con nhớ đến nguyên lý "Vào rừng không dẫm cỏ, xuống nước sóng không xao". Thưa thầy, trong chia sẻ của con với bạn có điều gì chưa tốt đúng không ạ? Xin thầy mở lòng từ bi chỉ cho con cách con chia sẻ có thể có ý tốt hơn cho trường hợp của bạn con ạ?<p>
Con xin tạ ơn thầy ạ! <p>

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-09-2012

Câu hỏi:

Ngưỡng bái bạch Hòa thượng,<p>
Tuần vừa rồi đã xảy ra 1 chuyện với con. Con kính trình lên Hòa thượng và kính mong Hòa thượng chỉ dạy.
Nhóm Phật tử sau khi đã rời xa con sau những xung đột do hiểu lầm, và sau khi ra Hạ họ quay lại. Sự quay lại này không phải là do ăn năn, vì con không thấy biểu hiện đó. Họ tự nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra cả. Đến chỗ con ở họ làm phước cho con tịnh tài, con đã nhận và đồng thời tặng lại cho họ (từ trước tới giờ con không nhận tình tài cúng dường) để làm quỹ cho ban hộ niệm (vì họ lập ra 1 Ban Hộ niệm). Nhưng sự việc xảy ra ngoài sự tưởng tượng của con, họ nhận lại và mắng con rất nhiều.<p>
Ngay lúc đó con nghe rất rõ những âm thanh mắng chửi nhưng sao tâm con hoàn toàn không có gì cả. <p>
Khi nghe xong con hỏi họ đã nói hết chưa. Họ nói chỉ là tạm thời thôi. Nhưng bây giờ phải đi về, và họ ra về. Vài ngày sau tình cờ con lên mạng để check mail và thấy mail họ gởi cho con, lại nói nặng tiếp. <p>
Con đọc mail nhưng cũng là trạng thái tâm đó. Con hoàn toàn hiểu tất cả nhưng sao trong tâm của con không 1 ý niệm nào khởi lên.<p>
Con theo dõi tâm rất nhiều lần nhưng vẫn không hiểu trạng thái tâm này là sao. <p>
Kính mong Hòa thượng chỉ dạy cho con. Con thành kính tri ân Hòa thượng.

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-06-2012

Câu hỏi:

Thưa Thầy tối nay đã xảy một chuyện vô cùng nghiêm trọng đối với con. Một file tài liệu 18 trang của con dành cho đề án tốt nghiệp đã biến mất chỉ vì con nghịch dại máy tính, mặc dù đây là chuyên ngành của con. Trong khi ngày mai con phải nộp, quá trình 6 tháng của con thì đây là file cuối cùng và không thể thiếu trong việc điều kiện để đậu tốt nghiệp. Thầy đã nói đúng thói quen tạo ra vô minh, tạo ra đau khổ cho con người. Con không nghĩ rằng hành động nho nhỏ như vậy mà lại xảy ra hậu quả như thế. Con chạy xe ngoài đường rất nhanh, con chỉ chú tâm vào tất cả các khả năng có thể xảy ra như làm sao để cứu lại file này. Khi ra tiệm họ nói rằng có thể phục hồi được nhưng con hiểu rằng khả năng đó là rất thấp, con cảm giác thấy bần thần trong người nhưng con vẫn cảm thấy rất tỉnh táo không hề hoảng loạn, tâm con tập trung rất sâu. Cuối cùng con đưa ra quyết định chỉ có mình mới cứu được mình thôi không thể mong chờ vào ai khác. <p>
Khi con về tới nhà thì đã khuya rồi con phải mượn máy của người bạn đề làm lại, thật sự 18 trang thì không phải là nhiều nhưng cảm giác lúc đó thật sự con rất shock giống như tất cả đều tan thành mây khói, được đó rồi mất đó và con phải chú tâm thật mới định tâm lại được và viết lại. Con cảm thấy sự hoảng loạn trong con đến rất nhanh và đi rất nhanh mặc dù nó tái đi tái lại nhiều lần trong khi con viết, sự định tâm như vậy là trước giờ con chưa hề có. Thân con rất mệt mỏi, cảm giác chán nản nữa, tâm con muốn mong chờ vào ngày mai mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, muốn cầu xin thánh thần nào đó phù hộ cho mình. Nhưng không, con phải tự cứu lấy mình mà thôi. Sau khi con viết được một phần tư tài liệu rồi thì con mới được bạn con cho hay rằng thòi gian nộp đã được gia hạn. <p>
Con viết lên đây để mong rằng mọi người hãy thận trọng với từng hành động mà mình xem như là thói quen. Con không biết cảm giác bần thần trong người con như vậy là như thế nào, giống như chìm quá sâu và tâm thấy thực tại như mộng vậy, đến khi áp lực được giải tỏa thì mới quân bình lại được. Con mong Thầy chỉ dạy và chúc Thầy sức khỏe!

Chủ đề liên quan:

Xem Câu Trả Lời »