loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1489 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 06-08-2021

Câu hỏi:

Kính thầy, hôm nay là một trong những ngày con được sống, khỏe khoắn, trò chuyện, giúp đỡ được việc nhà,... cũng có giận, vui, rỗng lặng, rồi thấy... con cũng không chấp vào mà mong muốn ngày nào cũng được như vậy hoài.
Thấy sống mà ức chế hay sống mà an lạc thì cũng thấy mà thôi. Thấy cả cái tâm muốn vứt bỏ khi không kham nổi đau thân tâm, xong rồi nó qua đi như vét sạch sẽ không còn chút gì đọng lại cả. Ngày mai có thể vẫn sẽ rơi vào quỹ đạo khó chịu tiếp nhưng con sẽ vẫn như vậy, chấp nhận chịu và chấp nhận nó qua đi. Vừa qua, con chịu hết nổi cũng tìm cách giải quyết đối phó, rồi cũng hết, rồi cũng bị lại. Thôi kệ, trình độ mình vậy thì mình chịu vậy. Lâu lâu có một ngày đáng sống vậy cũng đã cám ơn cuộc đời lắm rồi. Không còn phẫn nộ nữa là con cũng nhận thấy mình đã tiến bộ nhiều rồi, còn những tiêu cực khác cứ từ từ con sẽ thấy ra giống vậy nên con không còn sợ nữa. Con xin chân thành cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-08-2021

Câu hỏi:

Con kính trình Thầy,
Thưa Thầy, chiều hôm qua sau khi nhận được lời chúc phúc của Thầy con thấy rất hạnh phúc, rồi liền sau đó tâm con muốn chia sẻ lời chúc phúc ấy đến tất cả những người đang chịu khổ vì bệnh tật trong số đó cũng có người thân & bạn bè của con! Con nghĩ nếu ai có duyên tự nhiên sẽ nhận được năng lượng an lành từ lời chúc phúc ấy (con chỉ dùng tâm để chia sẻ). Duy có 1 trường hợp con nhắn tin nói rõ sự chia sẻ này nhằm động viên tinh thần vì chồng của chị ấy đã phải điều trị ở phòng đặc biệt trong hơn 10 ngày nay.
Sau khi đọc tin nhắn của con, chị ấy nhờ con gởi lời cảm ơn đến Thầy ạ!
Con cũng gởi link bài hát Tao Ngộ để chị ấy có thể nghe nhằm tĩnh tâm và nếu thấy phù hợp thì có thể mở cho người chồng đang bị hôn mê sau phẫu thuật nghe nếu thấy phù hợp vì chị ấy cũng là bác sĩ.
Chị bạn này dù tu theo pháp môn Mật Tông nhiều năm nhưng khi nghe con chia sẻ về Thầy thì chị ấy cũng rất mong có dịp được gặp Thầy để nhận lời chỉ dạy từ Thầy!
Chúng con kính tri ân Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-08-2021

Câu hỏi:

Kính thưa Sư Ông,
Mấy ngày nay tình hình dịch bệnh lây lan khắp nơi ở Saigon. Hàng ngày trên các kênh thông tin đại chúng, con nhìn thấy:
- Tình yêu thương giữa người với người: giữa người dân với nhau, giữa người dân và đội ngũ Y-Bác sĩ, giữa người chưa mắc bệnh và người nhiễm bệnh… Bắt gặp hình ảnh nào như thế con cũng khóc; Con thấy ấm áp và xúc động lắm! Khi đó, con thấy mình thương tất cả mọi người, con có giúp được ai (có khi bằng tiền, bằng thức ăn hay đơn giản chỉ là sự kết nối người nhận đến với người cho) con cũng nghẹn, cũng khóc… rồi con lại hăng say tiếp tục kết nối!

- Tiếng kêu gào khóc than xin cầu cứu: nhà có người bệnh trở nặng mà ko gọi được xe cấp cứu hay bệnh viện không nhận vì quá tải, nhà 4 người chết 2 người rồi, nhà không còn tiền mua đồ ăn, đói khát… con xót thương và bất lực khi khả năng con có hạn, chẳng thể giúp được tất cả họ. Con (tưởng chừng) như con đang tham gia chuyến tham quan xuống địa ngục, 2 bên đường đi là cảnh bà con đang gào khóc trong tuyệt vọng như thế, mà con không thể nào cứu họ, con khóc!
- Nhiều người vẫn chửi rủa, dày xéo, lừa lọc nhau… trong đại dịch này.

Rồi hàng loạt câu hỏi con tự đặt ra:
- Phải chăng tất cả người dân - Saigon nói riêng và cả thế giới nói chung - đang phải nhận lấy nghiệp quả do chính mình từ vô lượng kiếp gây ra, gom gộp lại rồi cùng nhận lấy 1 lần với nhau như vậy!
- Có phải con đang chứng kiến hoặc là con đang có mặt trong tất cả các cõi giới không? Con thấy tình thương bác ái, con thấy đau khổ, con thấy lòng tham-sân-si… hiện ra trước mắt con…
- Con thấy tất cả những gì con thấy là bài học con đang học, và rồi nhiều bài nữa trong cuộc đời làm người con sẽ học nữa… Rồi con lại thấy con cần biết sám hối tất cả những gì con vô tình gây ra cho những người quanh con, có thể họ sẽ tha lỗi cho con hoặc không, nhưng con sẽ tha lỗi cho mình bằng việc con sẽ đóng góp cho cuộc đời này bằng cách này hay cách khác, vì con thấy chỉ có tình thương nó ở trong con dù cho đến lúc hơi thở con có tắt đi.

Con kính cảm ơn Sư Ông đọc cảm nhận của con và cho con biết Cái Thấy của con là gì vậy Kính thưa Sư Ông?!
Con kính chúc Sư Ông nhiều sức khoẻ!
Sadhu! Sadhu!!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-08-2021

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ thầy ạ!
Kính thưa thầy, hôm nay con thành tâm xin sám hối trước thầy ạ. Con đã khởi tâm nghi ạ. Pháp học của con không nhiều, chủ yếu nghe pháp thoại của thầy làm pháp học và từ đó thực hành. Mặc dù con đã nguyện coi sóc tâm mình thật đơn giản nhưng tâm vẫn lăng xăng tạo tác. Con đã hiểu nguyên lý của thầy dạy, thế nhưng con vẫn khởi tâm muốn được định tâm, thỉnh thoảng con “lén thầy” ngồi thiền theo dõi hơi thở (vì tánh biết con vẫn hiểu rằng đang tạo tác), thậm chí con có tâm nghi rằng tập ngồi cho định tâm sẽ tốt hơn, rồi con lại thấy rằng nghĩ như vậy là ngược lời thầy dạy. Nay con xin sám hối trước thầy vì sự vô minh ấy của con.
Thầy đã dạy rằng thích thì cứ làm, rồi sẽ học ra bài học. Đúng là như vậy thầy ạ, khi ngồi theo dõi hơi thở con thấy thời gian xuất hiện, còn khi trọn vẹn với thực tại thì thời gian biến mất. Có những người nghe một lời dạy của Đức Phật là giác ngộ, lại có người khi bệnh, nghe Phật thuyết pháp trước khi chết liền giác ngộ. Không có yếu tố thời gian. Rồi con nhận ra chính cái tâm mong muốn trở thành tạo ra thời gian. Con nghĩ nếu ngay bây giờ con chết luôn thì sao? Thì cứ trọn vẹn, giữ tâm rỗng rang trong sáng, hoặc nếu có suy nghĩ, lo lắng,... thì thấy nó như vậy, tánh biết thấy rõ thì dù có đang tạp niệm, thấy tạp niệm thì vẫn là rỗng rang trong sáng. Khi tánh biết mạnh thì tâm nhập thể với tánh biết ấy, tạp niệm thì tạp niệm, không sao hết.
Thầy ơi, có lẽ do con nghĩ nhiều quá nên con nhận thấy trong giấc ngủ con cũng nghĩ nhiều, sáng ra khi ngủ dậy con đều thấy mình đang nghĩ thầy ạ. Những suy nghĩ ấy nối liền từ lúc ngủ đến lúc thức dậy ạ.
Thỉnh thoảng nghĩ đến thầy con dâng lên niềm biết ơn và yêu thương khiến con xúc động, vì chúng con mà thầy vất vả quá.
Thưa thầy, hôm nay con trình thầy, xin sám hối trước thầy. Con mong được thầy chỉ dạy và xin trợ lực từ thầy, để con đi đúng hướng tu tập theo chánh pháp.
Con biết ơn thầy rất nhiều ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-08-2021

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy.
Con quán sát thấy rằng phiền não nó cũng giống như một sinh mạng, nó sinh ra trụ lại rồi diệt và cứ thế nó luân hồi mãi. Cũng như thân người cần phải ăn uống để duy trì sự sống. Và con lại nhận ra rằng thức ăn của phiền não chính là sự dính mắc và chấp thủ vào đối tượng. Có phiền não mà tâm không động, ko dính mắc và chấp vào nó chứ ko trốn chạy nó. Hiện giờ con rất hoan hỷ mỗi khi có phiền não đến để con có cơ hội quán sát.
Khi con toạ thiền con có suy nghĩ là muốn thưa lại với thầy những gì con trải nghiệm, và con cũng quán sát rằng khi con thưa chuyện với thầy thì tâm của con ra sao. Con mong muốn điều gì ở câu trả lời. Con có bị suy nghĩ lung tung ko thưa thầy chỉ dạy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-08-2021

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy: Ngày qua ngày con ứng dụng lời Thầy chiêm nghiệm nơi tự thân, pháp mà Như Lai tuyên thuyết "không có thời gian, trở về là thấy"
Dạ thưa Thầy. Ngay nơi thân thọ tâm pháp trong cuộc sống đời thường, khi giao tiếp giữa vợ chồng, con cháu, cha mẹ, anh em và mọi người, con kiểm soát mình rất tốt trên thân khẩu ý với Tâm thư thái, nhu nhuyến, hoàn toàn thọ lạc tự nhiên không ngượng nghịu gò ép và mỗi khi con nở nụ cười cảm giác toàn thân mở bung khinh an dường như cái tôi được xuống đất. Có nói năng, hành động, suy nghĩ gì cũng không làm ai đau khổ, con thấy kết quả của việc thực hành này vô cùng vi diệu, mình không khổ và không làm người khổ, ngay nơi đây nhiều điều xưa si mê nay những thấy biết được dần dần sáng tỏ.
Thưa thầy tối hôm kia như thường lệ con ngủ lúc 22 giờ, vào giường trước 15 đến 30 phút để ngồi buông thư với tâm rỗng lặng tự nhiên như Thầy dạy "thiền trong oai nghi ngồi chứ không phải ngồi thiền" được 15 phút thì 22 giờ con nằm xuống để ngủ nhưng không ngủ được, con có thói quen nếu nằm xuống mà chưa ngủ được con phải ngồi buông thư mới ngủ được, có nằm là trằn trọc có cớ cho tâm si hoạt động nên con thực hành như thế. Con đã ngồi thêm 30 phút nữa lúc này là 22:30 con nằm xuống và thầm nhắc mình ngủ. Như thường lệ con trọn vẹn với sự thở buông thư và thả lỏng cảm giác toàn thân, mới chỉ vài hơi thở trong hơi thở ra dường như rất dài và có sự chìm vào, bỗng nhiên con thấy Tâm trí rất tỉnh và sáng suốt con liền nghĩ ngay tới trải nghiệm trước "mới hơi thở vào chưa thở ra mà đã một giờ đồng hồ mà con đã trình với Thầy rồi" con thầm nghĩ Đây không phải là 22h30 hoặc 23h vì không gian bên ngoài rất im lặng thanh tịnh, con với lấy điện thoại để xem thì đồng hồ báo 00:02 phút. Thưa thầy Vậy là khoảnh khắc đó kéo dài 90 phút sau đó tâm rất tỉnh, con nằm chơi không ngủ được con lại tiếp tục ngồi buông thư đến 1 giờ, dịu sự tỉnh đó con mới nằm xuống ngủ được. Sáng trước 5 giờ con vẫn thức dậy như mọi khi mà không mệt, cả ngày qua đến hôm nay sự tỉnh thức hơn mọi ngày nhiều ạ.
Thưa thầy con cứ vẫn tiếp tục chiêm nghiệm trên thực tại đang là mới mẻ, những gì đi qua trả nó về quá khứ như Thầy đã dạy!
Qua trải nghiệm trình pháp hành lên Thầy, nếu con phạm vào lỗi nhỏ vi tế nào kính mong Thầy thương xót dạy thêm cho con.
Con thành kính đảnh lễ tri ân Thầy tận đáy lòng thẳm sâu Vô Lượng!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-08-2021

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy.
Sau khi nghe một số pháp thoại của Thầy, con hiểu ra một số việc và ứng dụng trong cuộc sống hàng ngày như sau:
Con không còn bị gò bó trong nghi thức tụng niệm mà cốt giữ sao cho tâm ý mình không vọng động, làm việc gì cũng để tâm vào việc mình đang làm xem đúng hay sai để chỉnh sửa lại.
Không còn thấy phiền não, trách móc nhiều khi bị người khác đối xử không không tốt với mình.
Và con tự nghĩ trước tiên là tu bản thân mình vì bản thân mình có tu tốt mới giác ngộ giải thoát được để tự cứu mình ra khỏi phiền não khổ đau.
Nhờ vậy con có giấc ngủ an yên hơn, làm việc cũng tích cực hơn. Mọi việc trôi qua nhẹ nhàng hơn.
Kính bạch Thầy,
Con có thấy như vậy có đúng không thưa Thầy và những chuyển biến tiếp theo của con là như thế nào? Kính mong Thầy chỉ dạy! Con kính đảnh lễ và tri ân thầy!
Nam-mô A-di-đà Phật

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-08-2021

Câu hỏi:

Dạ chúng con kính đảnh lễ Thầy,
Lần đầu con làm thơ nên không dở cũng không hay. Chỉ có cái Tâm tri ân Thầy qua cái Thấy hiện tại:

Ta đang chết trong từng hơi thở
Ta chết rồi sự sống mới hiển linh
Không tên, không tuổi, không danh
Không là gì cả…. Đang Là vậy thôi

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-07-2021

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Hôm nay con hữu duyên đọc một bài viết về Y Học, có đoạn viết:
"Các chất nhầy/đờm mà mỗi khi chúng ta bị ốm (ví dụ như cảm cúm) là cách mà cơ thể đang cố gắng đào thải các chất có hại ra khỏi cơ thể. Vậy nên đừng cố chặn các triệu chứng này lại. Nếu bạn chặn các triệu chứng này lại (ví dụ bạn dùng thuốc để cắt cơn ho, dùng thuốc để chặn đờm đi ra khỏi cơ thể), tức là bạn đang ép cơ thể ngừng bài tiết các chất độc ra khỏi cơ thể. Chúng sẽ ẩn sâu trong cơ thể và tương lai bạn sẽ lại phát bệnh (theo cách này hay cách khác). Cho nên đừng sợ hãi, hãy để quá trình này được diễn ra tự nhiên và cơ thể bạn sẽ khỏe mạnh lại sau khi đã đào thải hết các độc tố".
Con thấy điều này thật giống trong các vấn đề tinh thần Thầy ạ.
Khi chúng ta gặp một vấn đề và từ đó khởi lên các cảm xúc tiêu cực như giận dữ/chán nản/buồn phiền... Thay vì cứ để nó ra đi tự nhiên thì chúng ta lại thường tìm cách để dập tắt nó ngay lập tức qua các thú vui giải trí, rượu bia, thuốc lá... Các trạng thái tiêu cực bị đè nén này ngày càng tích tụ và chúng sẽ dẫn đến những hệ lụy tiêu cực hơn trong tương lai. Vậy nên hãy đối diện với cảm xúc đang là, buồn thì hãy cứ buồn, chán thì hãy cứ chán... mọi thứ đến rồi sẽ đi và bạn sẽ có một tinh thần khỏe mạnh".

Con thấy sự giống nhau giữa thể chất và tinh thần của mình khi sống tùy duyên thuận pháp như vậy Thầy ạ.
Con muốn chia sẻ một chút điều nhỏ bé như vậy với Thầy, con cảm ơn Thầy nhiều.
Kính thư,
Con TXG

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-07-2021

Câu hỏi:

Kính bạch thầy,

Con mong thầy sức khoẻ vẫn ổn định và bình an. Đã lâu rồi con không lên Trung Tâm Hộ Tông để đặt câu hỏi hay tìm đọc những câu trả lời của thầy. Con cũng không thể nói chính xác vì sao con không còn có thói quen này nữa. Hôm nay, nhân một hôm tâm sự với một người bạn đạo lâu ngày, nghe người bạn mà con hết sức kính trọng chia sẻ bạn ấy đã thấy ra pháp khi học thiền tứ niệm xứ của một vị thầy nọ, con liền suy nghĩ và muốn viết bộc bạch với thầy.

Lâu nay con cảm thấy mình chẳng có câu hỏi gì để hỏi. Hay, khi có một câu hỏi hiện lên, thay vì ngày trước dào dạt năng lượng kiếm tìm và giác ngộ, nay con chỉ hoàn toàn chấp nhận và lặng lẽ quan sát. Con chỉ hỏi chính con, không có nhu cầu đi hỏi ai khác. Con vẫn hay nghe pháp của thầy và một số vị khác, nhưng con thấy con nghe với một thái độ tâm bình thản lắm, không còn đâu sự đau đáu dày vò vì mình "ngu" pháp, tu mãi không được. Hay cũng không còn mấy năng lượng mưu cầu, theo đuổi bằng tư duy lí trí phân tích. Mà trong trường hợp tập khí đó hiện lên, hay những tập khí của sự tham sân vẫn còn rất nhiều trong con cũng vậy, con chỉ biết mỗi việc hoàn toàn chấp nhận khoảnh khắc đó, cho nó dâng trào lên trên toàn bộ cơ thể và tâm trí, cho nó hoà vào làm một với sự sống đang là của con (thậm chí, dùng từ "chấp nhận" đối với con là vẫn hơi sai, vì nó vẫn đem một cảm giác như thể mình phải nuốt trôi cục khó chịu đành chấp nhận điều gì đó). Mỗi lần như vậy, con vẫn hay mỉm cười tự hỏi bản thân "không biết đây có phải là trọn vẹn cảm nhận mà thầy Viên Minh hay nói tới không nhỉ". Thật vậy, con bây giờ cảm thấy mình chẳng nói gì được về thiền, về đạo. Cuộc đời cảm giác rất đơn giản: chỉ có sống và biết, mắc sai lầm thì học. Công việc, tình cảm, gia đình diễn ra bình thường, với rất nhiều vấn đề hóc búa, nhưng dường như có một thứ gì đó sáng chói le lói ở bên trong con, dù yếu ớt nhưng con biết nó luôn ở đó. Biết có ánh sáng này ở bên trong, con cảm thấy một sự không-sợ.

Ngày trước, con rất sợ sai. Rất sợ tốn thời gian trên con đường đạo. Rất nghiêm khắc với sự vô minh của bản thân. Ngày nay, vô minh hay minh với con không còn quan trọng lắm. Vô minh thì biết vậy, để cảm giác, suy nghĩ hay tâm xấu xa của mình y nguyên như thế, không thò tay quay bánh xe chạy thêm nữa. Minh không còn là một "mong muốn" đạt tới để lấp đầy sự lăng xăng bên trong nữa. Con cũng thi thoảng thắc mắc, tại sao mình chẳng có trải nghiệm, trạng thái gì tuyệt vời như đã từng có. Nhưng rồi những thắc mắc này cũng trôi qua như thể không có gì quan trọng... Nói chung là, sự thực hành của con chẳng có gì đặc biệt, nó cứ bằng bằng vậy thôi, lặng lẽ và đơn giản một cách bình thường.

Thế nên bây giờ khi con nghe ai nói về thiền, con không thể nghe quá được 3 câu khi con nhận ra những thủ thuật, kỹ năng, niềm tin, hướng dẫn nặng tính sở đắc, sở tri (cũng không loại trừ khả năng nếu đi đường dài đến cùng với những lời hướng dẫn này sẽ dẫn đến chỗ vô tu). Con cảm thấy rất buồn cười khi hầu hết những lời hướng dẫn về thiền và tỉnh thức đều có đặc điểm chung là bỏ cái hiện tại để đi lấy cái ảo. Trong khi đấy, việc để nguyên cái gì là thực được diễn biến tự nhiên tuỳ tình hình, không đụng vào nó hay thay đổi nó, là một điều hết sức giản đơn. Thậm chí quá giản đơn để hầu hết những người tầm đạo con biết quanh con có thể chấp nhận được.

Từ khi con thấy ra rằng con chỉ cần để nguyên, chấp nhận, cho phép mọi thứ (đặc biệt là những cảm xúc và suy nghĩ xấu xa, dục vọng và vô minh) được phép chảy theo dòng chảy tự nhiên, và cho nó được dâng tràn chiếm lấy toàn bộ thân tâm con để rồi lặng lẽ cảm nhận như xem một bộ phim, con thấy con không có nhu cầu muốn biết cái này, cái kia nữa. Chỉ còn sống, và biết. Sai thì học.

Tự nhiên hôm nay con muốn viết cho thầy vài lời chẳng có đầu có cuối. Con xin lỗi vì đã làm thầy phải đọc bức thư lộn xộn của con. Mọi khi con là người viết rất có cấu trúc mạch lạc đàng hoàng. Còn điều gì ngây dại, mong được thầy kính chỉ dạy cho con thêm.

Con kính cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »