loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1281 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 29-12-2020

Câu hỏi:

Kính thầy, đọc câu trả lời của thầy về khi chánh niệm tỉnh giác là Phật độ chúng sinh rồi. Câu đó thật hay cho những gút mắc về con đường giải thoát sinh tử của con.
Mình còn thất niệm thì làm sao cứu thoát ai, cả bản thân mình còn cứu mình chưa xong. Nguyên nhân thất niệm của con là luyến ái gia đình quá nặng, cái bản ngã muốn dẹp cái thất niệm đó cùng sự sợ hãi cái xấu sẽ xảy ra nên đẩy con vào sự khổ đau không dứt. Chính là chấp vào sợ mất cái của ta và sợ sự vô thường.
Con sẽ buông dần nhưng nếu con gấp quá sẽ thành chín ép và chỉ gây hại thêm thôi.
Trở về trong sáng nơi chính mình là cứu cánh duy nhất.
Con xin tri ân thầy. Con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-12-2020

Câu hỏi:

Kính bạch Sư Ông,
Con xin phép Sư Ông cho con được chia sẻ chút kinh nghiệm của mình cho một số bạn có nỗi lo sợ về cha mẹ ạ.
Con cũng là người đã từng và đang có nỗi sợ đó trong lòng, tâm lý học có từ để nói về nó là "ám sợ". Tuy nhiên, trước con cũng đọc nhiều sách, nghe nhiều bài giảng nhưng do tâm còn mờ nhiều nên chưa thông, vẫn sợ, hoặc hiểu đôi chút, hết sợ một lúc rồi lại sợ tiếp. Cảm giác đó bất lực và khốn khổ lắm.
Con bắt đầu tự vấn chính mình như sau:
1. Đang sợ gì?
2. Tại sao sợ?
3. Điều bạn đang sợ là do bạn ích kỷ hay bạn thật sự lo lắng cho đối tượng?
4. Bạn muốn gì bây giờ?
5. Bạn đã gieo phước lành gì và hồi hướng việc đó đến đối tượng chưa?
6. Bạn đã và đang làm trọn vẹn điều lành đó không?
7. Hít thở đều và biết ơn hiện tại ngay đi.
8. Sau khi đã trọn vẹn, bạn hãy nhớ, bạn đã và đang làm phước, đã có phước, như người có của, không sợ bị thiếu thốn. Những ý nguyện trong sáng sẽ dễ cảm ứng thành tựu hơn ý nguyện ích kỷ.
Sau khi con tự nói với mình như vậy xong, tâm con nhẹ đi.

Hiện giờ con tiếp tục áp dụng thêm lời dạy của Sư Ông là ngừng cố gắng (trong thực hành lời Phật dạy), chỉ nên nghiêm túc. Điều này giúp con buông cái tôi "muốn", việc nào tốt cho mẹ cha thì cứ hoan hỷ đi làm, mỗi khi cái tôi lại theo thói quen mà sợ, thì con nghĩ về lời Sư Ông, con thấy nó dịu lại ngay.
Trong quyển "Vận hành của Nghiệp" - quyển 1, trang 3, Ngài Pa-Auk có ghi như sau: "Giữa những đàn ông, đàn bà... những thứ vốn không thật hiện hữu trong nghĩa cùng tột, nó (vô minh) hăm hở, tuy nhiên, giữa các uẩn, xứ... vốn thực sự hiện hữu, nó lại không hăm hở, như vậy nó là vô minh.". Câu trên như một lời nhắc nhở, con thấy con đang khổ, đang vô minh, tâm nó lại đang hăm hở với cái không thật rồi.
Nhờ những điều trên, con bớt dần những ám ảnh lo sợ, quay về với thực tại được nhiều lần hơn trong ngày, không bức xúc với chính mình nữa.
Con nương theo khả năng của bản thân ngay lúc đó, không buông theo tâm sợ, cũng không chống lại nó quyết liệt. Vì vậy bây giờ con đã bớt được vài phần. Vì bớt được chút ít vô minh, nên nghe thuyết pháp, có phần hiểu nhanh và thấm vào tâm tốt hơn trước.
Con xin chia sẻ kinh nghiệm còn thô sơ của mình đến các bạn bị ám sợ quá nhiều, không an tâm nổi. Nếu có phù hợp, các bạn có thể sử dụng nó như một phương tiện để an tâm chút ít, nhẹ lòng chút ít, hãy tiếp tục nghe pháp của Sư Ông để học hiểu cho tâm mình trong sáng hơn.
Nam-mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-12-2020

Câu hỏi:

Con kính thưa Thầy!
Con nhận thấy Minh chính là thấy ra mình luôn Vô minh và càng tìm kiếm để Minh, chúng ta càng trở nên Vô minh.
Và quay trở lại, không tìm kiếm, dính mắc trong đó chính là Minh.
Thay vì tìm kiếm sự thật, tánh, tướng… của Pháp, chỉ cần buông thái độ tìm kiếm đó để sống trong sáng với mọi thứ bình đẳng, hoàn hảo và chân thật quanh ta. Đó chính là thiền.
Tất cả chỉ vậy thôi đúng không thưa Thầy?

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-12-2020

Câu hỏi:

Hoá ra mặt kia của đau khổ thế tục lại thấy ra một niềm hạnh phúc không giống hạnh phúc của thế tục thầy nhỉ. Không phải thứ hạnh phúc nắm bắt mà là niềm vui của buông bỏ những ảo tưởng một cách tự nhiên chứ không phải là gồng ép.
Con vô tình thấy ra bằng thực tế đời sống. Tuy ngắn ngủi nhưng lại tương đối rõ ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-12-2020

Câu hỏi:

Con Kính Đảnh Lễ Sư Ông!
Sư Ông ơi hôm nay giáng sinh con xin được chia sẻ câu này: "Con hãy lo việc của Chúa. Việc của con hãy để Chúa lo". Cũng như câu Sư Ông luôn nhắn nhủ, hãy luôn trong sáng với thực tại đang là, việc còn lại cứ để Pháp lo. Người đời thì muốn đạt được thật nhiều thứ để có hạnh phúc, còn người trong đạo thì muốn tu sao cho được giải thoát thật nhanh mà quên mất một điều là giác ngộ thật đơn giản, là khi mình trở về với con người tự nhiên nhất. Bạn có học cả đời về tình yêu thương thì cũng không thể đạt được, nhưng khi bạn trở về với con người tự nhiên nhất thì tình yêu thương sẽ bao trùm tất cả. Chúc huynh đệ đồng đạo thường sáng suốt biết mình như lời dạy của Sư Ông.
Con xin thành kính tri ân Sư Ông. Xin chư Thiên luôn hộ trì đến sức khỏe của Sư Ông.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-12-2020

Câu hỏi:

Con kính chào Sư. Thưa Sư con là thiền sinh thuộc đạo tràng Sen Hồng TV Viên Ngộ. Trước đây con luôn có thời khoá ở nhà và theo đúng thời khoá mình đã đưa ra (ngồi thiền, đi kinh hành và sám hối). Nhưng bây giờ con lại không theo đúng thời khóa như trước kia nữa (không đúng giờ đã đưa ra) mà chỉ ngồi thiền khi có cảm giác cần phải ngồi, sám hối cũng vậy, chỉ có khi đi, ngắm nhìn cây cỏ trời mây thì con cảm nhận sự an bình trong con rõ ràng nhất... Kính thưa Sư, như vậy có phải con đang bị thối tâm không a, xin Sư cho con lời dạy, con cảm ơn Sư.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-12-2020

Câu hỏi:

Bạch Thầy!
Từ ngày thấy Pháp, khi tiếp duyên, con thấy sóng tâm con nó xung động với sự tung hứng điêu luyện giữa ngũ uẩn hữu thức và vô thức, thưa Thầy. Nhưng giờ thì gánh hát đó cứ diễn thoải mái, con không còn làm khán giả trung thành suốt mấy mươi năm cho nó nữa.
Thật lạ là khi mình chỉ mỉm cười nhìn thôi mà gánh hát cũng hết đất diễn, thưa Thầy.
Thầy dạy: Pháp sẽ hộ trì người sống thuận Pháp.
Dạ, giờ con thấy sống thật dễ dàng, tri túc. Làm nhiều hơn, nhẹ nhàng không gấp gáp, hiệu quả hơn, thu xếp gọn không để hệ luỵ, và tinh thần sẵn sàng buông bỏ, sống ở đâu hay khi nào chết cũng đúng tốt. Vì con đã thấm lời Thầy dạy, đâu đâu rồi cũng sẽ học ra bài học Giác Ngộ thôi.
Xin cho con mãi làm đệ tử Thầy!
Con xin cung kính đảnh lễ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-12-2020

Câu hỏi:

Kính thưa thầy!
Từ lời chỉ dạy của thầy: Không có gì trên đời đến với mình mà không có lợi. Tất cả chúng sanh chỉ là đang học bài học giác ngộ trong nhân duyên của chính mình và không ai giác ngộ mà không trải qua khổ đau.

Từ lời chỉ dạy này, con đã chiêm nghiệm ra được một vài điều giúp con cảm thấy trầm tĩnh hơn trước cuộc đời - cuộc sống ngày càng đầy những điều tiêu cực.

Con nhận ra rằng thế kỷ này là giai đoạn càng về sau con người càng giác ngộ nhiều hơn vì xã hội ngày nay có quá nhiều cám dỗ rồi chính những cám dỗ đó làm con người ta lao theo để rồi sai lầm dẫn đến khổ đau và khi khổ đau quá nhiều con người ta mới đi tìm lời giải, cuối cùng để rồi sẽ tìm về chính mình. Thì ra thiện ác nương tựa nhau để mà tồn tại. Mục đích cuối cùng vẫn là giúp mỗi người thấy ra vô thường, khổ, vô ngã, và chính mình là nơi nương tựa duy nhất.

Hiểu ra điều này con trầm tĩnh hơn, ít phán xét, tập tha thứ cảm thông cho những người đã hãm hại, tổn thương mình.

Con xin tri ân thầy sâu sắc!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-12-2020

Câu hỏi:

Kính thầy, con thấy một cảnh phim, một người vì tranh đoạt địa vị mà bất an rồi dùng chuỗi niệm Phật cho an trở lại hay để có cảnh chuyển biến tốt hơn rồi lại tiếp tục tranh quyền đoạt lợi. Con thấy mình ở trong đó, cứ để tâm chạy theo thế gian rồi tìm cách an tâm mình lại thì thuốc nào chữa cho nổi, đâu lại vào đấy.
Từ bỏ cuộc đời trong tâm trí, cứ để mọi chuyện đến bất ngờ vì thói quen, kinh nghiệm hay cái muốn đạt được là vô minh, và thấy được những cái đến bất ngờ đó với tâm trong sáng là có lợi cho sự giác ngộ của mình vì ở đó không còn cái bản ngã chỉ đạo phải làm gì nữa, đó là thấy pháp.
Con kính xin trình thầy. Con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-12-2020

Câu hỏi:

Thưa Thầy, hồi mới chập chững học Đạo, con nghĩ rằng thuận theo tự nhiên tức là lắng nghe cảm xúc, suy nghĩ của chính mình, quan sát và không phán xét, cho phép mọi cảm xúc đến và đi. Thế nên con tập sống như vậy và thấy một lỗ hổng trong nhận thức của mình, con xin chia sẻ chiêm nghiệm của con về trải nghiệm này, mong thầy từ bi chỉ dạy, góp ý cho con với ạ.

Ví dụ như việc xem phim không lành mạnh. Một hôm con đi học về mệt quá, cơ thể và tâm trí đều rã rời nên con muốn tìm một cái gì đó để “xả” cái cảm giác đó ra, thế nên con nghĩ tới việc xem phim không lành mạnh (vì xưa nay thi thoảng mệt thì con xem và thấy mình thoải mái hơn), lúc đó quan sát thấy trong con rõ hai luồng tranh luận thế này:
- A: Xem phim đó là không đúng đâu, nó sẽ làm tổn hại tâm trí của mình, những cái kích động ấy là mầm mống của việc rối loạn tâm trí...
- B: Phải thuận theo tự nhiên chứ, mày đang mệt và mày muốn “xả” nó ra, nếu bây giờ mày kháng cự, phán xét thì khác gì mày đang đi ngược lại với những gì mình học và thực hành? Thế nên đừng có phán xét, cứ để cho bản thân mày xem đi...
Con xin gọi chung việc xem loại phim này là nghiện ngập ạ.

Con chiêm nghiệm được những điều sau thưa Thầy:
1. Cái nghiện ngập của con thực chất là đang “lờ đi” cái cảm xúc chán nản, mệt mỏi đang có trong con, chứ không để cho nó được “đến và đi” hay “xả ra” tự nhiên. Đúng là sau đó cảm giác chán nản biến mất, nhưng một bên cảm xúc đó được đến và đi ra trọn vẹn, thân tâm được hồi phục; một bên chỉ là biến mất tạm thời, nó sẽ trồi lên một cách mạnh mẽ hơn và thân tâm vì thế mà suy nhược. Kết quả có vẻ giống nhau nhưng con chiêm nghiệm kỹ thì rõ ràng là khác xa nhau.

2. Thuận theo tự nhiên không phải thuận theo cái dục vọng của mình mà là thuận theo Pháp, sự thật, quy luật tự nhiên... tức là nếu con muốn có cái ăn thì con phải lao động, đó là một sự thật và dù con có tích cực hay tiêu cực, đang hăng hái hay lười biếng thì sự thật đó vẫn không thay đổi và dù thích hay không thích thì con vẫn phải thuận theo sự thật ấy mà sống, nếu làm trái Pháp, sự thật... thì hệ quả tất yếu là trộm cắp, ăn xin, đói khổ...

3. Những lúc mà thói quen xấu trỗi dậy thì có phải con nên thật sự kiên nhẫn để quan sát nó đến và đi phải không Thầy? (Lúc con kiên nhẫn quan sát cảm giác khó chịu lắm Thầy ạ, vì cái thói quen xấu nó cứ kích động con và khi con không làm theo cái thói quen xấu đấy con cảm thấy mình đang “phản kháng, xung đột” với chính mình vậy). Con nghĩ rằng cái cảm giác “phản kháng, xung đột, khó chịu” đó là hiển nhiên và con cho phép bản thân mình được khó chịu, rồi cảm giác khó chịu cũng sẽ đi mà thôi. (Con viết như một người đang cai nghiện Thầy ạ!)

4. Con có quyền lựa chọn, con nghĩ mọi cảm xúc đến có thể rất bất ngờ theo nhiều cách khác nhau nhưng con có quyền lựa chọn để nó “đi ra” như thế nào. Và chính khi mình lựa chọn ấy là lúc mình đang gieo hạt, nếu mình chọn gieo sự thận trọng, sáng suốt, thiện lành và kiên nhẫn, mình sẽ nhận được quả là sự điềm tĩnh, an lạc, sức khỏe cả về thể chất lẫn tinh thần...

Con chiêm nghiệm được những bài học như vậy Thầy ạ, mong Thầy từ bi chỉ ra những khiếm khuyết và chỉ bảo những bài học khác giúp con có thể có những nhận thức đúng đắn để có thể đối diện với cuộc đời.
Con xin cảm ơn Thầy, con chúc Thầy thân tâm luôn khỏe mạnh và an lạc ạ.
Kính thư,
Con, TXG

Xem Câu Trả Lời »