loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1281 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 15-03-2021

Câu hỏi:

Con xin cúi đầu đảnh lễ Thầy!

Thường về nơi chỗ vắng
Thấy có trạng thái gì
Nhìn các pháp đến đi
Tùy duyên mà ứng biến

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-03-2021

Câu hỏi:

Dạ thưa Sư Ông! Sẽ rất dài, con mong Sư Ông cảm thông.
Con đã tính chia sẻ những cảm nhận nội tâm, hay những mâu thuẫn cảm xúc nhằm để Sư Ông giải đáp, chỉ dạy giúp con. Nhưng ghi ra một hồi con đã xoá đi hết vì con nhận ra dù có được chỉ dạy bao nhiêu lần nữa thì khi đối mặt với những tập khí – những cái có thực với chính mình thì mọi sự cố nhớ lại lời chỉ dạy nào đó đều gần như vô dụng trước tập khí.
Và Sư Ông cũng đã giải đáp cho một bản ngã muốn thoả mãn lý trí của con trước đây rất nhiều rồi.

Giờ đây con vẫn còn là một chúng sanh mang đầy tâm bệnh, đầy mê muội và đau khổ. Những tháng ngày của con gần như luôn sống trong những cảm giác chán nản, mệt mỏi, kiệt sức, tuyệt vọng cùng cực… Đôi lúc ý nghĩa tự tử vẫn luôn thấp thoáng xuất hiện.

Nhưng, con cũng đã nhận ra không có cách nào khác để THOÁT KHỔ ngoài con đường mà Đức Phật, Sư Ông hay những vị giác ngộ trước đã đi. Đó là tự trải nghiệm chính mình dù có là bao nhiêu kiếp sống.

Cuối cùng con đã hiểu lời chỉ dạy này của Sư Ông: "Nếu như hiểu thiền là điều chỉnh nhận thức và hành vi thì thực ra cuộc đời này ai cũng đang thiền". Đúng vậy, những điều con vỡ lẽ ra về bản thân mình và cuộc đời đến thời điểm bây giờ đều là những giây phút trải nghiệm sự thực. Mà để hiểu ra sự thực này luôn phải đánh đổi bằng tuyệt vọng, mất mát, tổn thương và nước mắt. Lại hiểu ra một lời chỉ dạy khác của Sư Ông: "Tham Ái chỉ được đoạn tận bằng Khổ Đau".

Vì vậy nếu một lúc con không đủ nhẫn nại mà tự tử, thì thực ra việc tự tử này cũng sẽ giúp con học ra bài học nào đó. Như tự tử không có ích lợi gì, điều mà bây giờ con chỉ hiểu qua lý trí. Tương lai không biết sẽ thế nào, dù sao có tái sinh bao nhiêu kiếp người con giờ đây vẫn chấp nhận. Con muốn hiểu chính mình là gì? Tại sao mình lại đầy đau khổ v.v...?

Dạo gần đây con có đọc được những câu nói của 2 người nổi tiếng đã qua đời mà con rất ấn tượng, con cảm nhận và thấy an ủi phần nào. Có lẽ vì nó xuất phát từ chính cuộc đời thực nơi họ. Con xin được chia sẻ:
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn:
“Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau… Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung.”
Ca sĩ Minh Thuận:
“Bị cấp cứu vì làm việc quá sức, tôi hoàn toàn không nghe thấy được nhịp đời xung quanh mình, chỉ có nỗi chán chường và cảm nhận hàng đống thuốc truyền vào cơ thể mình. Biết không? Nếu bạn rơi vào trường hợp như tôi, bạn sẽ hiểu rằng, thời điểm bạn khó khăn nhất, không ai có thể chia sẻ với bạn được điều gì cả. Phải tự bạn tìm cách vượt qua thôi. Đường tối hay đường sáng, gục ngã hoặc đứng lên, đều do tự bạn quyết định...”

Thưa Sư Ông con rất muốn được lên nông thiền một thời gian hoặc một dịp nào đó và đến đảnh lễ Sư Ông nhưng giờ vẫn chưa có dịp.
Do bệnh tật tâm lý nên con vẫn đang chật vật, vất vả trong việc học rất nhiều. Con không kiểm soát được việc học, thực ra khi quán chiếu con nhận thấy nếu tâm con không có những xung động quá mức, hay tiêu cực quá nhiều thì thực ra những kiến thức này nếu con có thể ngồi yên tập trung làm bài thì có lẽ nó sẽ không quá khó khăn. Nhưng bây giờ con phải chấp nhận mệt mỏi, đuối sức đến đâu cũng sẽ cố gắng đến khi nào ổn định lại được việc học này.
Bây giờ con chỉ mong mình đủ nghị lực có thể tiếp tục tồn tại để hoàn thành bài học mà Pháp mang đến.
Dạ quá dài, con không biết nói gì hơn ngoài lòng biết ơn Sư Ông! Mong Sư Ông luôn mạnh khoẻ và bình an.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-03-2021

Câu hỏi:

Kính thưa thầy!
Cuộc sống đơn giản chỉ là sự biểu hiện như nó là. Nó biểu hiện là khi đầy đủ nhân duyên và nó ẩn tàng khi thiếu duyên. Mọi thứ xung quanh ta tồn tại cùng với ta, do ta và vì ta. Ta là nhân cũng là duyên với sự tồn tại của vạn vật quanh, tất cả có cùng lúc và chuyển động hài hòa liên tục.
Cái thấy và cảm xúc sinh diệt liên tục. Cái đó chính là ngã là ta.
Con thấy số phận con người có từ trước khi ta sinh ra. Chính là cái ta thấy, cái ta nghe, cái ta cảm xúc... đó chính là Quả. Và khi Ngộ ra sự thật thì cái Quả đó, sự biểu hiện đó dù đẹp, xấu, vui, buồn, ngọt, đắng... cũng chỉ như nhau, chỉ là nhân duyên, nó đến lại đi. Và khi đó Thái độ của ta trở nên bình thản, an nhiên tuyệt đối vì cái gì đến thì đương nhiên nó phải đến, nó hoàn hảo hoàn toàn giống như hạt giống ta gieo hàng ngàn kiếp đủ duyên ắt nó nảy mầm và ra trái.
Mọi thứ thật hoàn hảo thưa Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 13-03-2021

Câu hỏi:

Thưa Thầy,
Chân lý con từng nghĩ
Ở mãi tận xa xôi
Có đi mới đến được
Phải học mới thấy ra
Nào đâu một chớp mắt
Thấy nó nằm nơi đây
Ngay giây phút hiện diện
Nó ở ngay nơi này
Trong ngoài, khắp tất cả
Nó với con, khác gì
Là đây, ngay tại đây.

Mãi mãi, con tri ân Thầy!
Con Tuệ Hạnh Như

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-03-2021

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ thầy ạ!
Kính thưa thầy, con vẫn đang trong quá trình quan sát tâm mình, nhưng thời gian này con có nhiều suy tư, trong con có nhu cầu được nói ra những điều mình nghĩ, nhưng con biết nếu nói hoặc viết ra thì những người xung quanh con cũng không hiểu hoặc hiểu sai những điều con diễn tả, vì vậy một cách ích kỷ con lại làm phiền đến thầy, con xin trình pháp với thầy ạ.
Kính thưa thầy, trước hết con xin sám hối là nhiều lúc con có lười nhác, trong một số trường hợp tâm con biết là con cần quan sát thêm, trọn vẹn với thực tại hơn nữa nhưng con lười nhác, ỉ lại nên thay vì nhẫn nại, con vội vã trình pháp với thầy, làm mất thời gian quý báu của thầy. Con xin thành tâm sám hối và tri ân thầy ạ!
Thưa thầy, trong bài viết trước con có nói về tình trạng căng thẳng của con. Con nhận ra là do mình tu tập sai. Thay vì trọn vẹn với thực tại thân tâm thì con cứ mê đắm vào đọc những bài pháp (ngắn) trên Facebook dẫn đến bị “nghiện” khiến con bị căng thẳng.
Vì nghe, đọc pháp con “hiểu” được nguyên lý nên nhiều khi con “tưởng” đó là “thấy”, nhưng khi “xúc chạm”, nhìn cái tâm “động”, “sầu” con mới nhận ra mình còn bao nhiêu dính mắc, còn nhiều cái ta ảo tưởng.
Kính thưa thầy, con không biết có phải con bị chìm đắm không mà con như bị hút vào trong thế giới của tâm, con không còn chánh niệm nhận biết về thân hay mọi việc xung quanh như trước, dường như con chỉ mải lo nhìn tâm, nhìn những xung động của tâm, mặc dù con không cố ý, càng nhìn tâm con càng phát hiện ra nhiều tham, sân, si, ngã mạn, phát hiện ra nhiều quá khiến con buồn thầy ạ.
Mặc dù quy y Pháp nhưng con vẫn thường khởi tâm chống đối pháp, con thấy mình khác với những người xung quanh, đặc biệt là với người thân (chồng, bố mẹ, bạn bè,...). Những vật chất, thời trang không làm con hứng thú và thấy thật phù phiếm mất thì giờ, ô nhiễm môi trường (con nghĩ tạo thêm 1 sản phẩm công nghiệp là thêm ô nhiễm môi trường nên tiết kiệm cũng là 1 cách bảo vệ trái đất). Vì vậy nhiều khi con muốn được sống trong môi trường tu tập (làm ni sư)
Kính thưa thầy, xin thầy từ bi chỉ dạy cho con biết con tu như vậy có bị sai không ạ? Con cảm ơn thầy ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-03-2021

Câu hỏi:

Thay oi, con thay ban nga chi toan lam nhung dieu vo ich. Du ban nga co tinh vi, lua dao, du do nguoi khac thi truoc sau gi tanh biet cua nguoi bi du do cung biet. Vay trong doi song ai cung chan thanh ngay tu dau thi ai cung hanh phuc ca.
Con xin cam on Thay da doc.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-03-2021

Câu hỏi:

Con kính thưa Thầy, những gì con đã nghe trong suốt thời gian vừa rồi, con đã từng trải nghiệm vào hồi tiểu học bị anh trai đánh, con phát hiện chỉ cần mình để ý vào hành động của mình, còn suy nghĩ nó đang chạy vì thù ghét ông anh trai, con chỉ để cho nó chạy tự nhiên, lúc đó con nắm được bí quyết nên đi khoe tùm lum. Thời gian sau con không còn được như vậy nữa. Đến thời gian này con mới thấy lại từ Thầy. Con cám ơn thầy sâu sắc. Tạ ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-03-2021

Câu hỏi:

Kính thưa thầy,
Trên hình tướng mỗi người là con sóng riêng lẻ, nhấp lô, có cao, có thấp, có sinh, có diệt. Nhưng bên dưới, chúng ta là chung đại dương bao la rộng lớn, không sinh, không diệt.
Ta trở về lặng lẽ
Giữa biển đời thênh thang
Dù gió động, sóng cao
Tâm hòa đồng vô ngại

Đức Sinh

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-03-2021

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy Hôm Nay Nhân Ngày 8/03 Con Thấy Nhiều Người mua Hoa Tặng chúc nhau Nhân ngày Này
Tự nhiên Con Lại Nghĩ Tặng nhiều Hoa, Hoa gì đẹp chưng thời gian ngắn cũng héo cũng tàn. Con nghĩ ra một Loài Hoa nghe mới nhưng mà cũng hông mới "Hoa Giác Ngộ" Hoa này khi chiêm ngưỡng Thấy được, Thực chứng sẽ rất vui An Lạc, Vĩnh Cửu cùng thời gian.
Con Cảm Tác về chất liệu Trồng loài Hoa này Mà thời gian dài Học Hỏi Qua Lời dạy của Thầy:
Trong Trăm Nghìn Loài Hoa
Với muôn màu sắc vẻ đẹp khác nhau
Nhưng...
Chỉ Có Một Loài Hoa Đẹp Nhất Trong Vườn Hoa
Tồn Tại Vĩnh Cửu Đẹp Mãi Với Thời Gian
Mang Tên: "Hoa Giác Ngộ"
Hoa Giác Ngộ
Bón Bằng Phân Tham Sân Si
Tưới Bằng Nước Vô Minh, Nước Tham Dục
Sống Trên Đất Nhiều Đau Khổ
Hấp Thụ Sáu Căn, Trần, Thức
Hoa lặn ngập luân hồi rất Nhiều Lần
Thời Tiết của Nắng gió sương
Là Trải Nghiệm, là chiêm nghiệm Thực Chứng
Biết Bao Bài Học Khổ Đau
Tài Tình Danh Lợi Hơn Thua được mất
Danh Thơm, Tiếng Xấu, Khen chê
Đến Khi Trọn vẹn Với Thực
Chỉ Thực Tại Thấy Đang là
Tịch Tịnh Trở về Bên trong Mà Thấy
Ngay Trên Thân Thọ Tâm Pháp
Trở Về Giọt Nước Tâm Không
Tâm Hồn Nhiên Trong Sáng, Ngây Thơ
Giọt Nước Cánh Hoa Niêt-bàn
Không đến không đi ngay đây mà Thấy
Liền Nở Hoa Hương Thơm Của
"Hoa Giác Ngộ"
kính Thầy chỉ dạy
Con Kính Chúc Thầy Sức Khỏe, Con Thành Tâm đảnh Lễ Tạ Ơn Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-03-2021

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Lại là con đây ạ, con đã từng viết cho Thầy nhiều câu hỏi, và Thầy đã luôn chỉ dạy tận tình cho con qua từng câu trả lời. Ngày hôm nay con xin kể cho Thầy nghe những điều xảy ra mà con vừa chiêm nghiệm được.

Thưa Thầy, từ bé con đã luôn là một đứa trẻ ngỗ nghịch cứng đầu. Lớn lên, dù là thân con gái, con lại luôn bị dục vọng lôi kéo. Hai năm vừa rồi, vì chán cảnh gia đình ba mẹ lục đục và luôn to tiếng cãi nhau, con đã lựa chọn cách sống buông thả và bỏ nhà đi, dọn vào sống chung cùng bạn trai. Ba mẹ con đã rất buồn nhưng dần dà cũng đã chấp nhận.

Trong quá trình sống chung, con nhận ra mỗi ngày con thức dậy và đi ngủ cùng những nỗi sợ vô hình. Nỗi sợ bị bỏ rơi, nỗi sợ bị phản bội, nỗi sợ mình không đủ tốt đẹp, v.v... nhưng kèm theo đó là một nỗi niềm hạnh phúc được sống cùng người mình thương mạnh mẽ đến mụ mị thưa Thầy. Nhưng những nỗi niềm hạnh phúc đó dù có dạt dào đến đâu cũng không thể khiến tâm con an lành mãi mãi. Con hạnh phúc nhưng lại cô đơn, thật lạ. Con sống phóng dật, sống trọn với dục vọng với hy vọng sự cô đơn sẽ được lấp đầy. Con cảm nhận sự sợ hãi càng ngày càng to lớn trong con.

Và trong quá trình tìm kiếm hoá giải những nỗi sợ đó, con đã tìm ra pháp của Thầy. Mỗi ngày con đều nghe để tâm được an. Trong những bài giảng của Thầy, Thầy luôn dạy sống trọn vẹn tỉnh thức với những cảm xúc nơi chính mình để hiểu rõ hơn về bài học mà Pháp đang dạy. Ban đầu con không rõ lắm, nhưng con luôn tập lắng nghe các bài pháp của Thầy hy vọng mưa dầm sẽ thấm lâu...

Rồi thì nỗi sợ của con cũng đã đến, người ấy chia tay con. Con đã cố sức níu kéo nhưng không thành. Con dọn về lại bên ba mẹ, và con thật sự may mắn khi ba mẹ đã dang rộng vòng tay chào đón con.

Thầy ơi, lúc ấy con như con thú bị thương với trái tim đau đớn cùng cực! Con cảm nhận trái tim con như bị xé toạc ra và khắp thân con đau đớn rỉ máu. Ký ức ồ ạt hiện về và mỗi một ký ức lại như một vết dao cứa vào tim, cả người con run rẩy. Con đã từng ra vào bệnh viện nhiều lần khi còn là một đứa trẻ, nhưng chưa bao giờ con cảm thấy đau đớn đến như vầy, thật đáng sợ. Và con đã lắng nghe theo lời Thầy chỉ bảo, con đã lắng nghe trọn vẹn hết tất cả những nỗi đau đớn đó trong con.

Rồi thì con hiểu ra được “vị ngọt và sự nguy hại của nó” trong những bài Thầy giảng. Con hiểu ra thứ đang khiến con đau đớn là cái “Ta” đang ra sức níu kéo một thứ gì đó về để làm “của Ta” nhưng thất bại. Những thứ từng khiến con hạnh phúc nhất giờ lại là ảo mộng khiến con đau đớn nhất. Càng ra sức níu giữ, con càng đau. Và con cũng nhận ra rằng bấy lâu nay con đã bỏ bê và không yêu thương lấy chính con, và con đã mải mê chạy theo, mượn những dục vọng tạm bợ bên ngoài để khoả lấp thay cho sự từ bi với chính mình. Vì vậy nên chúng đã sinh ra nỗi thống khổ, sự trống rỗng sợ hãi và giờ đây là cảm giác đau đớn khi “Ta” không còn sở hữu được chúng.

Con dần bình phục tâm và lấy lại tinh thần. Con nhìn ba mẹ và nhận ra từ lâu rồi con đã quên không lắng nghe và kết nối với ba mẹ. Trong lòng con chợt dần lên một nỗi xúc động và cảm thấy dạt dào tình yêu thương vô bờ bến. Con biết ơn và yêu thương ba mẹ, yêu thương chính con, yêu thương cuộc đời và yêu cả những nỗi đau. Con không còn trách cứ bản thân hay trách cứ người cũ, thay vào đó là sự biết ơn vì đã giúp con tỉnh ngộ khỏi mê lầm.

Thưa Thầy, từ một đứa con gái phóng túng phóng dật, con như bừng tỉnh và hiểu những hệ luỵ khi ta không giữ giới và bảo vệ tâm khỏi những tà giới. Con đã từng nghĩ việc giữ giới thật khó khăn, như một thứ “phải làm” như kiểu thực hiện một trách nhiệm nặng nề mệt mỏi. Giờ đây con nguyện giữ gìn năm giới để tâm an, nguyện chỉ nghĩ, nói, và hành những điều từ bi hỷ xả. Tâm con giờ như được gột rửa sạch sẽ. Và mặc dù con vẫn cảm nhận được lấp ló bên trong con vẫn còn những nỗi sợ vô hình, con tin vào Tam Bảo và con tin rằng mỗi ngày chánh niệm sẽ giúp con đương đầu và vượt qua được những nỗi sợ ấy nếu một ngày chúng hiện lên trong con.

Con thành tâm xin kính đảnh lễ Thầy.

Xem Câu Trả Lời »