loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1525 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 26-06-2021

Câu hỏi:

Kính thầy, hôm nay con thấy thông điệp Pháp nói: "Không như ý muốn của ngươi đâu" là như thế nào rồi dù bây giờ con đang cảm nhận cái đầu cứng ngắc do nhiều chuyện trong ngày bất như ý. Nếu còn muốn như ý mình, tức là còn dính mắc vào bên ngoài, khi hoàn toàn không muốn như ý mình nữa thì là đang thuận pháp, lúc đó là hoàn toàn chấp nhận và hoàn toàn quay vào bên trong mình mà thấy. Con thấy tới đó.
Kính xin trình thầy, con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-06-2021

Câu hỏi:

Kính thầy, sau khi ngủ không được, trò chuyện vỡ lẽ ra nhiều thứ với một người bạn, thêm đọc Hỏi đáp về "Pháp bắt mình làm" con mới nhận ra mình sai. Cái gì mình sợ Pháp đều bắt mình làm cả, cái sợ đó chính là bản ngã, viết mail, bị theo dõi, bị kiểm soát, bị đe dọa,... đều là pháp bắt mình phải đối diện vì đó là điểm yếu nhất của mình. Pháp đang nói với mình "Không có gì là đáng sợ cả ở cái thế gian này, cứ hồn nhiên mà bước tiếp", không cho con làm thế này, không cho con làm thế kia thực ra là do tâm lý con chưa ổn, do bản thân con. Hồn nhiên như ở Đức Phật, dù có bị như con theo dõi này nọ thì đối với ngày chỉ là việc cỏn con, chẳng sốc, chẳng bù lu bù loa như vậy.
Con xin trình thầy, con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 24-06-2021

Câu hỏi:

Dạ thưa Thầy,
Nay rằm, con lên sân thượng ngắm trăng. Trời trong, gió mát, trăng tròn và sáng lắm.
Làm con nhớ mấy đêm trăng ở Bửu Long. Mấy hôm con lên chùa, con ưa đi bộ ra cội bồ đề, ngắm trăng, khi thì một mình, khi cùng bạn đạo. Con thích ngắm trăng lắm, mỗi lần ngắm trăng con thấy vui, có khi những khổ đau cũng được buông xuống, xoa dịu. Con cũng không biết thật rõ vì sao lại hay như vậy, có thể là vì, lúc ngắm trăng, thật lặng thật yên, không suy nghĩ quá khứ tương lai, chỉ trọn vẹn một mình với ánh trăng?
Ánh trăng ở đây lúc này, hay ánh trăng ở Bửu Long, hay trăng ở quê, hay ở đâu cũng vậy, cũng là một. Cũng có hôm không thấy trăng, là do hoặc mây che, hoặc vị trí mặt trăng mặt trời trái đất đó thôi. Trăng thì vẫn luôn ở đó, tròn đầy. Có phải vì vậy mà Thầy viết câu: "quê hương vẫn là đây, trăng vẫn mảnh trăng này, ngàn sau ngàn sau nữa, lồng lộng giữa trời mây" đúng không Thầy?
Con viết ra vài dòng tâm trạng lúc ngắm trăng.
Con biết ơn Thầy nhiều lắm.
Con kính chúc Thầy sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-06-2021

Câu hỏi:

Kính thầy, lúc trước con cứ theo cái định kiến về ăn chay ăn mặn rất gắt gao và khắt khe với bản thân mình. Rồi con nghe thầy giảng về nghiệp sát con mới bỏ được phần nào cái định kiến đó. Sau đó con cứ bình thường nhà nấu gì ăn đó. Rồi đến bây giờ có bầu thèm ăn đủ thứ không kiểm soát được cái tham ăn của mình.
Gần đây, khi thấy ra chính mình càng nhiều càng thấy ra và chấp nhận tha nhân thì có trợ duyên cho thấy tại sao mình lại phủ phàng với vạn vật với cành cây ngọn cỏ và các loài khác.
Ngày xưa, có người nói với con Đức Phật xem con người như con kiến vậy thôi, con không biết trả lời sao luôn. Bây giờ con mới thấy, tình thương cá nhân, hay một loài một cộng đồng nào đó là tình thương nhỏ nhặt. Chỉ có tình thương vạn vật mới là tình thương cao cả và quý giá. Chính câu "Mong có người yêu thương bạn như yêu thương vạn vật" đã thức tỉnh con. Không có một chuẩn mực đạo đức nào để làm công thức vươn tới nhằm hoàn thiện và khai ngộ bản thân. Chỉ có chiêm nghiệm từng cái sai lầm trong nhận thức và hành vi mới biết được Sự thật. Con xin cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 23-06-2021

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy, con là Tâm Thiện. Con có nghe bài giảng về Kinh Bộc Lưu của Thầy. Từ đó con đã thay đổi cách nhìn nhận của mình về pháp hành và ngay trong đời sống. Con không còn "hành thiền" nữa mà thay vào đó là ngồi "nhìn" Pháp trôi chảy. Sau 2 hôm con cảm thấy rất rõ ràng sự sanh diệt trong các thọ ở thân và tâm, định tĩnh, chuyên tâm và nhẹ nhàng thưa Thầy. Nhiều hoài nghi trong con về việc thực hành pháp cũng tự khắc được giải đáp. Con kính tri ân Thầy về những lời dạy ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-06-2021

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Con hôm nay có đọc được quyển sách Một Cuộc Đời, Một Ngôi Sao của Sư Giới Đức. Để hỗ trợ cho 2 vị đệ tử lớn của mình đắc quả vị A La Hán, con thấy Đức Phật đã giúp ngài Mục Kiền Liên đắc đạo quả A La Hán trước trong khi ngài Xá Lợi Phất cận kề bên Đức Phật mỗi ngày thì Đức Phật lại bảo hãy kham nhẫn và chờ đợi thời điểm chín mùi là lúc có người bà con của ngài Xá Lợi Phất đến thăm thì khi đó Đức Phật giảng bài pháp để nhân tiện ngài Xá Lợi Phất cùng nghe và đắc quả A Lan Hán chính thức trở thành Đại đệ tử của Đức Phật. Vị Mục Kiền Liên vốn là sư đệ cùng tu của ngài Xá Lợi Phất ngay từ ban sơ. Con ngẫm nghĩ, ngay cả Đức Phật cũng nhẫn nại chờ đến đủ nhân duyên mặc dù biết trước mọi thứ nhưng vẫn tôn trọng, không xen vào sự vận hành của vạn pháp. Một điều nữa là mỗi người sinh ra hình như đã ẩn chứa trong sinh mệnh, mọi thứ chỉ trôi chảy dần theo dòng thời gian từ lúc sinh đến lúc tử.
Con hiểu như vậy có đúng không ạ? Kính mong Thầy khai thị.
Con xin đảnh lễ và cảm ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-06-2021

Câu hỏi:

Con xin đảnh lễ Sư Ông.
Bạch Sư Ông, qua một thời gian tìm hiểu giáo pháp, con nhận ra rằng Chánh kiến gồm nhiều điều liên quan đến nhau như một bộ, chứ không đứng đơn lẻ.
Ví dụ như người theo tà kiến Bà La môn tắm ở sông Hằng giúp làm cho thanh tịnh thân thể thì người đó rất dễ dàng chấp nhận các tà kiến sau:
- Đọc thần chú, tụng kinh có thần lực, có cảm ứng, linh ứng, phép màu...
- Đọc thần chú giúp thanh tịnh thân tâm, tịnh hoá nghiệp
- có năng lượng tâm linh và có thể chia thành tích cực và tiêu cực, và đọc thần chú hoặc tụng kinh sẽ làm năng lượng trở nên thanh tịnh, tích cực
- có năng lượng tâm linh huyền bí ở quanh ta và năng lượng đó có thể chữa bệnh, đại khái là tin vào phép màu thay vì dùng thuốc chữa bệnh
- bệnh tật hoàn toàn là do nghiệp, đọc thần chú tiêu nghiệp mới khỏi được bệnh, không phải do ăn uống, thời tiết hay nếp sinh hoạt. Bỏ qua các quy luật sinh học, hoá học, vật lý của cơ thể như hormone, enzim, hoạt chất... Chỉ có nghiệp là đáng kể thôi.
- bệnh tật là do ma quỷ, do năng lượng tiêu cực từ bên ngoài thâm nhập thân thể. Có cõi âm và phi nhân thì rất hung dữ, thường nhập thân gây bệnh nan y cho con người.

Ngược lại, người hiểu đạo lý trong lời Phật dạy biết rõ rằng cao quý hay thấp hèn, thanh tịnh hay cấu uế là ở hành động của bản thân. Do đó tu hành là sửa lối cư xử, giữ chánh niệm tự kiểm soát mình không làm điều ác, tu hành ly dục, ly sân, ly si, ly bất thiện pháp...
Người như vậy biết rõ niệm thần chú, tụng kinh chỉ giúp tăng sức tập trung và học thuộc nội dung kinh, ngoài ra vô dụng, không có thần lực giúp thân tâm trở nên thanh tịnh hay tịnh hoá nghiệp.

Xin Sư Ông cho lời dạy về những gì con vừa trình bày.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 22-06-2021

Câu hỏi:

Con kính xin đảnh lễ Sư Ông.
Sư Ông ơi hôm nay con mới thật sự thẩm thấu câu cuối của bài kệ:
"Tâm không làm muôn việc
Công đức trả về không
Sống nhờ ơn không tạng
Chết từ thưở lọt lòng."
3 câu trên thì con đã thẩm thấu và thực hành lâu nay. Còn câu "Chết từ thưở lọt lòng" Hôm nay con mới thật sự thẩm thấu. Câu kết tuyệt vời quá Sư Ông. Sống và chết luôn luôn song hành cùng nhau. Khi mình sống trong sáng trọn vẹn với Pháp không có gì là ta, của ta hay tự ngã của ta. Còn khi mình khởi tâm cho là ta, của ta hay là tự ngã của ta tức là mình đã chết thật sự rồi.
Con xin tri ân và cảm ơn Sư Ông thật nhiều.
Cầu xin chư thiên hộ trì cho sức khỏe Sư Ông cũng như quý Sư chùa Bửu Long.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mau Ni Phật.
Con xin chia sẻ cách nghe Pháp và thực hành Pháp của con đến chư huynh đệ hữu duyên. Cuộc sống trước đây của con đầy vị đắng của thăng trầm. Nhưng con luôn nghe Pháp với tâm hồn nhiên trong sáng dù lúc trước con nghe nhưng cũng chưa hiểu gì. Nhưng dần dần với tâm hồn nhiên trong sáng thì con được thẩm thấu Pháp rất mầu nhiệm. Vị đắng của thăng trầm và tâm hồn nhiên trong sáng giúp con thấy ra không có gì là ta của ta hay tự ngã của ta.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-06-2021

Câu hỏi:

Kính thưa thầy,
Quả thật để thấy ra Pháp quan trọng là phải có trải nghiệm Sự sau đó vừa Học vừa Hành.
Học trên Sự Thật chứ không học trên ngôn ngữ, trên văn...
Khi Học và Hành trên Sự, mọi thứ con thấy trên Kinh mà Đức Phật dạy cũng chỉ trên sự thật đơn giản là trên sự thấy mà Thầy gọi là Tánh Biết biết Pháp.
Ở đó không có người thấy, sự thấy, thời gian thấy… mà ngài Long Thọ đã nói về Tánh Không.
Tất cả là nhân duyên của căn, trần, thức chúng biến chuyển liên tục.
Càng quán về sự thấy càng thấy ra chung quanh chỉ bấy nhiêu thôi. Tất cả nơi khác chỉ là tưởng.
Tất cả chỉ tại đây và bây giờ không có gì khác.
Con kính chúc thầy luôn mạnh khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 21-06-2021

Câu hỏi:

Kính thầy, qua câu chuyện về sự lựa chọn con thấy cái bên ngoài - pháp - không do mình lựa chọn. Cái mình có thể lựa chọn được chính là thái độ sáng suốt tự thấy ra.
Môi trường sống, tình yêu, công việc... hay thậm chí suy nghĩ, cảm xúc, trạng thái mệt mỏi hay khỏe mạnh,... đều không do mình lựa chọn được.
Nếu sinh ra đã sống trong môi trường sống không tốt, lấy phải một người không hợp ý, làm một việc mà ngày nào cũng cảm thấy mệt mỏi,... đều là do duyên nghiệp của mình đến để cho thấy cái vấn đề nội tại trong mình mà mình chưa giải quyết được. Nếu mình thấy ra thì mọi chuyện khổ tâm tự động sẽ chấm hết cả ngoài hoàn cảnh cũng vậy, nếu không thấy ra chính mình sẽ gây nên một vòng luân hồi tương tự cho tương lai.
Ví dụ nếu đứa con thấy cảnh ba mẹ không hạnh phúc như chửi bới, đánh nhau,... nếu nó sáng suốt thương ba mẹ nó sẽ chấp nhận hoàn cảnh, từ từ tìm hiểu để thông cảm và thậm chí nó sẽ may mắn được trợ duyên tìm cách để hóa giải thành công. Còn nếu nó uất hận, chống đối, chán nản thì tình huống không những không cải thiện mà chính nó sẽ hành động tương tự và chọn người y như ba mẹ nó trong tương lai.
Khi con chấp nhận lấy một người, con biết ngay từ đầu là sẽ không hợp, nhưng không có cách nào khác vì mọi chuyện cứ như sắp đặt sẵn đúng thời đúng lúc. Đau khổ con cũng chấp nhận và con luôn nghĩ mình sẽ tìm được lối ra dù không biết lối ra đó là tiếp tục hay từ bỏ. Và khi con đã cố hết sức chấp nhận và người đó nói chia tay, con như thoát khỏi gông cùm vậy. Và đến giờ con đã lấy người khác nhưng với sự bình thản hơn trước, không còn đứng núi này trông núi nọ nữa mà đón nhận cái nghiệp duyên trong đời mình đưa đến.
Công việc con không biết mình đã suy nghĩ và thử biết bao thứ rồi con thấy cũng vậy, cái không thích là do cái tâm lý chán nản khi chối bỏ thực tại không như ý mà mơ tưởng đến tương lai sẽ tốt đẹp hơn mà thôi. Không như ý cũng có nguyên nhân của nó, càng chống đối thì càng không như ý thêm, mà nguyên nhân hầu hết do mình chưa thấy ra được tường tận vấn đề ở mình, ở người, ở hoàn cảnh nên luôn lưỡng lự, phân vân và hối tiếc. Thấy đúng như thầy nói thì sẽ không còn lựa chọn đặt lên bàn cân mà tính toán, phân vân lựa chọn nữa. Mà cái gì đến cứ hết lòng với nó, đến lúc nào đó sẽ có quả ngọt. Mà lúc đó quả ngọt cũng không quan trọng bằng nội tại ung dung nữa.
Còn bao xung động diễn ra như mệt mỏi hay khỏe mạnh trong cơ thể hay nội tâm chê trách bản thân mình điều gì của quá khứ hay không tốt của tương lai thậm chí sai sót của mình trong hiện tại, mình cứ chấp nhận hết đó là chấp nhận chính mình, cái này con mới phát hiện ra sau khi chấp nhận hoàn cảnh, chấp nhận người khác. Quả thật, chấp nhận chính mình là khó nhất, không buộc bản thân phải học cái này, được cái kia, không tự ti mặc cảm thấy thua người hay sân hận vì cho mình hơn người mà không có này có nọ. Chấp nhận bản thân mình là tự nhiên từ bi và hỷ xả với bản thân và với người khác mà không cần rèn luyện, nổ lực hay đấu tranh gì cả.
Đôi điều con cảm nhận trên chính bản thân mình đến ngày hôm nay. Dù là con biết tham sân si của con vẫn phải học dài dài nữa, nhưng hành trang đến đây con học cũng tạm ổn rồi.
Con xin trình thầy, con xin cảm tạ công ơn của thầy đã dạy dỗ.

Xem Câu Trả Lời »