loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1525 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 11-07-2021

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Kính bạch thầy: Con có nghe trong một bài pháp của thầy giảng là: “Tất cả mọi việc dù là tốt hay xấu không quan trọng, quan trọng là có giúp ta thấy ra được để mà giác ngộ hay không". Từ những lời dạy đó con lại ngộ được là: Dù là tại gia hay xuất gia, làm các việc thiện lành và tạo các công đức thì mục đích cốt lõi của người tu cũng là để giác ngộ giải thoát. Nếu vẫn còn chấp vào hình tướng hay bất cứ việc gì thì vẫn không thể giác ngộ giải thoát được. Những lời giảng và bài pháp của thầy rất ngắn gọn nhưng lại chỉ rõ cho thấy được thật tướng của các vấn đề. Nói dễ cũng không dễ mà nói khó cũng không khó, quan trọng là chúng ta phải thực hành nó để mà thấy. Những lời dạy của thầy đúng chất cốt lõi của Thiền và với những gì mà Đức Phật đã từng dạy. Nhờ được nghe những lời pháp của thầy mà con sáng lên được rất nhiều! Con xin tri ân công Đức này đến thầy nhiều ạ!
Những suy nghĩ của con nếu có sai sót chỗ nào xin thầy từ bi chỉ dạy thêm cho con ạ!
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-07-2021

Câu hỏi:

Kính thầy, nhìn lại mười mấy năm qua lúc nào con cũng mơ về cuộc sống điền viên an nhàn, con nghĩ như vậy sẽ rất tốt. Vậy mà mới đóng cửa phòng dịch 2 ngày để làm những công việc nhà, mới đầu tuy rất vui nhưng sau đó cuối ngày cái bản ngã vẫn khởi lên dữ dội những hoang tưởng của nó. Con chợt thấy ra đây cũng là những sản phẩm muốn chọn này chọn kia, bỏ này bắt kia của bản ngã mà thôi. Mở cửa làm lại con thấy bình thường không còn tham cầu nghỉ ngơi an lạc nữa, mệt thì nằm đói thì ăn. Lâu rồi mới nghe lại pháp thầy, đã giúp con ngộ ra rồi ngủ quên rất ngon và nhớ mang máng có nghe cái gì đó ngộ ra thêm mà thức giấc không nhớ nổi. Con cũng thôi không tìm, cứ để đó, có duyên sẽ nghe lại được. Chỉ biết sáng ra đã tỉnh táo và cái tham cầu lo lắng về buôn bán, dịch bệnh, con cái,... đã ít đi. Nhiều khi chỉ cần ngộ ra những điều đơn giản đã che mắt mình vậy mà lợi lạc như bỏ hàng tấn đá trên lưng và trong suy nghĩ.
Con xin cám ơn thầy rất nhiều.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-07-2021

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Sư Ông! Con xin phép được trình pháp. Cách đây hơn 1 năm tình cờ con được đọc và nghe lời giảng của sư ông, con thấy như chính con vậy, con gần như nghe pháp sư ông giảng mỗi ngày, con đã thấy được con người của chính con vô cùng xấu xa, tham lam, ích kỹ, sân hận... và con thấy xấu hổ, thấy mình sai, thấy hối hận những gì đã làm. Càng ngày con lại cảm thấy những nguyên lý mà sư ông khai thị hoàn toàn chính xác trong từng khoảnh khắc mà con thấy ra, con vỡ oà hạnh phúc vì điều mà con thấy. Khi con thấy được một mặt thì tự động cái thấy của con lại thấy ra nhiều hơn. Con thấy rõ được sự hoàn hảo, hạnh phúc ngay nơi bất như ý muốn của chính con. Con chợt thấy ra chỉ có trở về với chân lý, chánh đạo, giáo pháp mà Đức Phật đã khai thị là bình an nhất, hạnh phúc nhất, mà con cảm nhận đó chính là ngôi nhà của chính con. Con kính mong sư ông chỉ dẫn cho con. Con kính đảnh lễ Sư Ông.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-07-2021

Câu hỏi:

Dạ con kính lễ Thầy ạ.
Cách đây hơn một năm con có phiền não vì gia đình, con xin lời dạy của Thầy. Thầy dạy:
"Mọi pháp đều do nhân duyên sinh, nếu nhân duyên tốt thì được hưởng, nếu nhân duyên xấu thì nhẫn nại. Dù tốt hay xấu đều là bài học để con thấy ra thái độ phản ứng nội tâm của con đối với nhân duyên đó. Khi nào trước mọi nhân duyên tốt hay xấu con đều bình tĩnh sáng suốt, không bị yêu thương hay ghét bỏ chi phối nữa là con đã xong bài học của mình. Khi con đã thấy mọi nhân duyên dù thuận hay nghịch đều là bài học giúp con giác ngộ chính mình và đã vượt khỏi yêu thương và ghét bỏ thì con sẽ cảm ơn mọi pháp đến giúp mình giác ngộ giải thoát."
Lời Thầy dạy thật hay, giúp con bình tĩnh chấp nhận nhân duyên xấu. Rồi tình cờ con đọc được bài kinh đức Thế Tôn dạy bà Visakhà đang đau khổ vì cháu trai qua đời:

Sầu, than, và đau khổ,
Sai biệt có ở đời,
Duyên thân ái, chúng có,
Không thân ái, sẽ không.
Do vậy, người an lạc,
Người không có sầu muộn,
Là những ai ở đời,
Không có người thân ái.
Do vậy ai tha thiết
Mong không sầu, không than,
Chớ làm thân làm ái
Với một ai ở đời.

Con thấm thía lời Ngài dạy cũng như lời Thầy dạy, người ta họp mặt nhau, thương yêu nhau hoặc lại đâm ra thù ghét nhau, tất cả chỉ là nhân duyên, nhờ đó mình học được bài học giác ngộ, chớ đừng nên bám víu trông cậy vào bất cứ ai trong lãnh vực tình cảm, hay bám víu vào cái gọi là tình yêu, tình thương, mối quan hệ... mà nên sáng suốt quán sát chính mình để rồi sẽ vượt qua được yêu thương hay ghét bỏ.
Bài học không dễ thực hành, nhưng nhờ hoàn toàn tin tưởng vào đức Thế Tôn và Thầy, mà con "không sầu, không than" nữa! Khi tình cờ nhớ lại những chuyện buồn đã xảy ra trong nhà, con quán sát tâm mình và thấy nó bình lặng.
Con thành tâm đảnh lễ Tam Bảo và tạ ơn Thầy dạy đạo cho con ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-07-2021

Câu hỏi:

Bạch thầy. Cách đây 21 năm cha con bị đứt mạch máu não trong đầu. Bác sĩ phải mổ não để rút máu ra. Chết, sống như chỉ mành treo chuông! Sau khi mổ xong, trên đường về nhà, con nghe tiếng bé khóc trên một chiếc xe do bà mẹ đẩy đàng sau. Cái cảm giác kỳ lạ lắm, đến bây giờ vẫn chưa quên. Cái đó là gì vậy thưa thầy? Con xin đảnh lễ thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-07-2021

Câu hỏi:

Kính thầy, qua va chạm với vấn đề tiền bạc sao cho ổn thỏa với ba mẹ và qua cái chán thường gặp cùng với cơn mệt mỏi thường gặp. Con đã phát hiện ra mình là căn nhà trống và các bạn chán đời, mệt mỏi, bi thương, ngạo mạn, gây hấn, tham ăn, phô trương lần lượt ghé vào, rồi đến bạn bực tức cũng vào luôn muốn diệt hết các bạn còn lại trong sự sân hận, bạn ích kỷ không muốn cho ai vào nữa để giữ nguyên sự trống rỗng đó và bạn thắc mắc muốn biết tại sao mọi người lại làm như vậy được còn mình thì không. Thấy đến đây con thấy sự trống rỗng xuất hiện trở lại yên tĩnh và nhẹ nhàng muốn đi vào giấc ngủ. Thì ra các bạn này làm xáo trộn mọi thứ khi bị cuốn theo và là một trong những nguyên nhân gây ra mất ngủ và căng đầu. Thôi kệ, quan trọng là thấy nữa còn các bạn cứ lởn vởn là cơ hội cho mình thấy tiếp như là bài tập tăng cường sức mạnh của cái thấy vô tâm tự nhiên như thầy từng dạy.
Con xin trình thầy, con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-07-2021

Câu hỏi:

Kính thầy, bây giờ con đã phân biệt được không muốn hay không dám làm gì mà chỉ ngồi quan sát và phân tích suy nghĩ giải quyết rõ ràng sự việc đến với mình trong sáng suốt.
Một người bệnh sắp chết tìm đến mình, mình là thầy thuốc hoặc quen thân thầy thuốc, dù có 2% cơ hội mình cũng ráng giúp và kết quả cứ tùy duyên, chứ không phải ngồi đó phân tích do nghiệp quả mà người này phải vậy nên thôi rồi đừng làm gì hết, chờ cho pháp vận hành!
Trong cuộc đời con, có nhiều sự vô hình tìm đến cần đến con, ban đầu con thấy mệt mỏi, phiền phức muốn đuổi hết đi. Sau đó con giúp và tưởng mình có năng lực giúp có kết quả nên cao ngạo. Cuối cùng con thấy mình chỉ là pháp trợ duyên không có gì đặc biệt trong năng lực hết, chỉ là toàn tâm toàn ý giúp đỡ còn kết quả thì không biết. Có lúc con cũng học được ra cái bài học càng chủ quan càng can thiệp thì mặt tốt mặt xấu đi kèm, cái này tốt lên thì có cái xấu xuất hiên như cân bằng lại vậy.
Nhưng tại thời điểm đó, giây phút đó mình phải làm vậy không thôi mình chẳng học được gì và những người tưởng mình có năng lực nhờ giúp đỡ, họ cũng chẳng học được gì.
Con thấy chẳng có giống loài nào cao thượng hơn giống loài nào, tài cán cũng chẳng là gì. Quan trọng người ta dùng cái tâm học được gì từ cuộc đời và làm được gì cho cuộc đời.
Chứ ngồi đó quan sát phân tích hay ho, hiểu biết hết vận hành ở lắm điều thế gian chỉ làm cho cái tưởng tri mình thêm mạnh và rủ bỏ cái đóng góp cái tiến bộ trong học hỏi ở vận hành pháp của người khác để cống hiến cho cuộc đời cũng là một cái tội của tưởng tri.
Nếu con có sai mong thầy chỉ dạy.
Con xin trình thầy, con cám ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-07-2021

Câu hỏi:

Con chào Thầy ạ, hôm nay lúc con bất an và có ý định "an cái tâm" lại thì chợt nhớ lời nhắc của Thầy rằng thái độ tâm bình tĩnh sáng suốt mới quan trọng, trạng thái tâm an hay bất an thì chỉ thấy biết như vậy, nên con thả lỏng và không chống lại cái bất an nữa, để cho cái bất an đó hiện hữu, và rồi con cảm nhận được cái an trong trạng thái bất an Thầy ạ.
Nhờ nghe Pháp Thầy giảng thường xuyên nên con cũng tự ghi nhớ những lời nhắc của Thầy, ví dụ như: im lặng tuyệt đối, thật sự trọn vẹn, đặt chánh niệm trước mặt, thận trọng chớ phóng dật, chỉ thấy biết trọn vẹn chứ không có người thấy, đừng cố giải quyết trong "giấc mộng" mà hãy trở về thực tại...
Đó thật sự là những câu "thần chú" quý báu và có thể dễ dàng ứng dụng trong cuộc sống hàng ngày của con. Một lần nữa con xin kính tri ân Thầy, con cảm ơn Thầy rất nhiều ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-07-2021

Câu hỏi:

TÙY DUYÊN THUẬN PHÁP HAY TẠO DUYÊN THUẬN NGÃ?
Kính thưa Sư Ông, dịch Codvid làm doanh nghiệp, gia đình con và gia đình các nhân viên của con rất khó khăn, nhưng con ngẫm:
Một loài khi phát triển số lượng đến một mức nào đó, sẽ tự sinh ra những cơ chế để cân bằng số lượng lại (tự tiêu diệt nhau hay có những căn bệnh mới). Dịch bệnh là một chu kì của luật tự nhiên để giải quyết nạn nhân mãn của loài người. Trong lịch sử, dịch thường xảy ra theo đúng chu kì. Tuy nhiên loài Homo sapiens với trí thông minh của mình, đã biết tác động đến tiến trình này đáng kể, bằng cách tìm hiểu rõ cơ chế vận hành của nó để có các thuốc chữa, vaccine ngừa, điều chỉnh hành vi của mình để ít bị thiệt hại sinh mệnh nhất.
Nhưng, loài Homo sapiens, vốn quen tự tiêu diệt nhau từ lúc có nền văn minh, đã nhìn mọi thứ luôn theo góc độ chiến tranh, ta và địch, nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, họ thấy con virus này cũng là kẻ thù. Con virus không phải là kẻ thù.
Hàng ngày chúng ta cứ nghe: chống dịch, chống giặc, tiêu diệt, chiến thắng Covid, gia đình là pháo đài,... ngày xưa là chống lụt bão giờ đến chống dịch.
Nhưng cái con virus nhỏ bé, thậm chí còn chưa phải là một loài sinh vật: không có cấu tạo tế bào, không có khả năng tự sinh sản, không có quá trình trao đổi chất,… thì lại ngày càng “thông minh” với những biến thể.
Và giờ… tới lúc phải chấp nhận rằng, nó xuất hiện là có lí do “rất chính xác của Pháp” để điều chỉnh điều gì đó, không bao giờ “diệt” hết hoàn toàn virus mà phải thuận theo nó, phải sống chung với nó, Homo sapiens phải điều chỉnh hành vi của chính loài mình thôi. Và loài người cũng chỉ thấy mặt hại của nạn Covid mà không nhìn mặt tích cực của nó đem lại, có khi sau này 100 trăm sau con cháu chúng ta lại... cảm ơn đợt Covid này!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-07-2021

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy cứ như vậy con chiêm nghiệm nơi tự thân về sống thiền. Thiền trong cuộc sống đời thường khi nói khi làm khi nghĩ khi lắng nghe, khi đi khi đứng khi nằm khi ngồi, khi tiếp duyên đối cảnh, với những thấy biết phân minh rõ ràng mà không bị dính mắt vào đúng sai, điểm tĩnh trên các duyên, với tâm sáng suốt này nghĩ nói hay làm đều không làm mình khổ và không làm người khổ. Con vô cùng Hoan Hỷ, ngày trước con tập im lặng khó vô cùng cái miệng nó nói trước cái nghe, làm và suy nghĩ cũng vậy. Khi lặng lẽ để thấu hiểu con hoan hỷ vô cùng về tuệ chiếu, trong lắng nghe nghe người và nghe mình, khi thấu hiểu con mới nói mới làm mới suy nghĩ và cứ như thế con tiếp tục nhận ra tánh biết không phải là của ta, tuệ phân minh không phải là của ta, cảm xúc cảm giác cảm thọ cũng không phải là của ta, pháp đến pháp đi, vì thế trong tiếp duyên đối cảnh con không bị cứng ngắc, dễ cảm thông và nở nụ cười từ đáy lòng, dễ bằng lòng trong mọi Duyên "đúng là xuân bất tận trong lòng khi con sống hoan hỉ" con luôn hướng về Thầy một tấm gương sáng ngời con thầm học theo.
Con kính đảnh lễ tri ân Thầy tận đáy lòng thẳm sâu Vô Lượng!

Xem Câu Trả Lời »