loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1358 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 20-02-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy gần đây con thấy như thế này ạ:<p>
Con phát hiện được rằng có một thứ nó nhìn thấy được ý niệm, nó thoát khỏi ý niệm, nó không bị chi phối bởi ý niệm, nó thấy biết tất cả. Nó chưa bao giờ bị mất đi chỉ là có nhận biết nó hay không mà thôi, nó đầy đủ, nó hoàn hảo. Vì nó là đầy đủ và hoàn hảo cho nên nó không còn hướng lực nào tới các dục nữa. Khi đó con mới thấy được rằng niệm chỉ là một phương tiện để hướng tới thực tánh Pháp chứ không thể nhìn thấy Pháp được. Được là được gì, mất là mất gì vì được và mất chỉ là ảo tưởng. Sự lựa chọn là một ảo tưởng và kết quả của nó vẫn là ảo tưởng. Thoát ly chỉ đơn giản là thoát ly, không có người thoát ly và cũng không có bất kỳ lý do nào cho sự thoát ly cả.<p>
Con chỉ vô tình cảm nhận được như thế. Con kính mong được sự chỉ dạy của Thầy. Con xin tri ân Thầy và chúc Thầy sức khoẻ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-01-2013

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy,<p>
Trong thời gian vừa qua con thấy thế này ạ: Tham thì không bao giờ là đủ, sân thì chẳng bao giờ có thể đoạn được cho nên Pháp là quay trở về để mà thấy. Bản ngã lúc nào cũng muốn tạo ra một cái sân khấu với những vai diễn, kịch bản đầy cảm xúc. Phật dạy, "Các pháp hữu vi là vô thường", cái gì có sinh thì có diệt ngay cả tham sân si cũng vậy, rồi cũng sẽ chỉ còn lại một dòng lặng lẽ, luôn trôi chảy mà thôi. Bây giờ con chỉ cốt sống trọn trong từng giây phút như một con người, trong một kiếp người mà thôi.<p>
Con cám ơn Thầy trong thời gian vừa qua đã hết lòng chỉ dạy cho con! Nhân dịp năm mới con kính chúc Thầy có nhiều sức khỏe để tiếp tục chỉ dạy cho hàng hậu học chúng con và thắp sáng những ngọn đèn chánh Pháp cho những ai hữu duyên ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-12-2012

Câu hỏi:

Thưa thầy,
Cách đây một thời gian không lâu khi con ngồi đọc sách ở Bờ Hồ, bỗng con nhìn xuống nước và thấy một chú nhện nước đang lững thững trôi theo dòng. Vì gió thu rất mát nên trên mặt hồ, nước tạo thành rất nhiều những làn sóng nhỏ dập dềnh nơi nhện đang đứng. Nhện vẫn tự tại ở trên mặt nước một cách dễ dàng không chút khó khăn. Con thấy chú nhện thật là siêu, nó sống thuận với dòng nước và làn gió, như một sự tương giao của con vật và môi trường sống, và cho dù sóng hồ có dồn dập hay thư thả thế nào đi chăng nữa thì chân nó vẫn vững vàng mà thả lỏng trên mặt hồ đó. Bỗng có một chiếc lá rơi xuống chạm vào nhện, tự nhiên con nghĩ "Khổ vậy, theo dòng nước trôi đã khó rồi tự nhiên lại còn có cái lá rơi vào" xong rồi con nhận ra là: chú nhện vẫn như vậy, vẫn tiếp tục theo những dòng nước kể cả khi có lá rơi xuống chạm vào người, và khi nhìn thấy điều đó, con mới thấy là thực ra cái khổ đấy là do con thôi, chỉ có con lúc đó là lăng xăng suy nghĩ, tự mình nghĩ cho con nhện là khổ chứ con nhện thì có sao đâu. Rồi con tự cười mình vì thấy bản ngã lăng xăng cho là thế này thế kia.
Khi con đang viết những điều này thì con cũng nhận ra lý do vì sao lúc đó con có ý nghĩ lăng xăng khi nhìn thấy chiếc lá rơi. Con nghĩ là do con cũng bộn bề nhiều công việc quá, việc này chưa xong, việc khác đã tới, nên tâm con đang phản ứng với những gì mà con đang thấy qua chú nhện. Con thấy con nhện giống con có nhiều sự chồng chất, nhưng con cũng đã nhầm vì thực ra chú nhện cũng chẳng giống con, nó vẫn vận hành tương giao đàng hoàng với tự nhiên, chỉ có con là nghĩ lung tung rồi tự làm khổ mình thôi. Thỉnh thoảng có những bối rối trong cuộc sống con lại nhớ đến con nhện và lời thầy dạy việc gì đến cứ để nó đến, và đến đâu hay đến đó, nhìn lại sự bối rối rồi tập đón nhận với những công việc bộn bề với sự bình tĩnh thì con thấy mọi chuyện nhẹ nhõm và vui hơn nhiều.
Con mong thầy chỉ cho con những điều con vừa viết có chỗ nào chưa đúng để con có thể hiểu đúng.
Thực ra con định viết cái này để hỏi từ lâu, ngay khi con nhận thấy bản ngã xen vào lúc ở Hồ Gươm nhưng con thấy tâm con lúc đấy tuy hoan hỷ nhưng mà cũng có một điều gì đấy như muốn khoe với thầy những điều con thấy, con tự cảm thấy xấu hổ vì mình có thể là một dạng của bản ngã muốn được công nhận bản thân mình nên con đã không viết. Bây giờ con đang viết vì con thực sự mong muốn được học hỏi và không còn tâm khoe khoang như trước nữa ạ.
Con cảm ơn thầy đã đọc và mong được thầy chỉ dạy ạ!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-11-2012

Câu hỏi:

Thưa Thầy, "Khi ta yêu một người tức là ta yêu luôn cả mặt tốt và mặt xấu của người đó" con đọc được câu này trong bài Yêu Thương mà thầy chia sẻ với mọi người, và tự nhiên con bật cười. <p>
Chuyện là người yêu con mới chia tay con được 2 tuần và dứt khoát không chịu quay lại với con, thế là con rất buồn và đau khổ, vì con cho rằng "MÌNH đã yêu và chấp nhận những điểm tốt và xấu của cô ấy", nên MÌNH cần phải được đáp lại. Nhưng cũng chính vì bám chấp nên vô minh, con không thấy được sự vi diệu của Pháp, thế là con không thể chịu nổi khi người yêu quyết định rời bỏ con ra đi (mặt xấu), mà chỉ vừa lòng khi người yêu quay lại với con và yêu thương chăm sóc con mãi (mặt tốt). Ngay cả mặt tốt - mặt xấu cũng tương đối, vì nhờ cái MẶT XẤU ấy mà con mới đau khổ và thấy ra được MẶT NGÃ... con rất rất vui vui thầy à. <p>
Con kính chúc Thầy dồi dào sức khỏe và nhiều bạn hữu vào được Pháp khi nghe thầy giảng.
Con cảm ơn Thầy nhiều nhiều.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-11-2012

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy.
Sau một thời gian 'sóng gió' trong cuộc sống. Tâm con không suy nghĩ gì nhiều nữa. Khi nào con biết thì biết, khi không biết thì không biết. Bất chợt tự nhiên con phát hiện đang sống rất đơn giản và dễ dàng. Dễ dàng đến mức 'không còn gì đơn giản và dễ dàng hơn được nữa'. Khi con nhìn vật gì thì tự nhiên con nhìn. Khi con chạm vào gì thì con chạm vào đó. Khi tai con nghe âm thanh gì thì tự nhiên con nghe. Khi tâm con nghĩ gì thì tự nhiên con nhận biết. Mọi chuyện tự nhiên diễn ra, đến và đi, thay đổi liên tục. Chợt con nhớ đến câu Phật dạy 'Trong nghe chỉ nghe, trong thấy chỉ thấy, trong xúc chạm chỉ xúc chạm...' Con xin thành thật chia sẻ và cám ơn tất cả.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 08-11-2012

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy,<p>
Hai tuần được Thầy từ bi tế độ, dạy dỗ và khai mở Pháp, ngàn lời cũng không đủ mà nửa chữ cũng thừa để lòng con tri ân Thầy!
Kính xin dâng lên Thầy cảm xúc trong con trước đại duyên lành này :<p>
<br>
Tri ân Thầy<p>
<br>
Hai tuần Thầy dạy quét lá rơi<p>
Nghĩ rằng lỗ nặng, hoá ra lời!<p>
Để lại Bửu Long bụng chữ nghĩa<p>
Tâm bình đối cảnh thản nhiên chơi.<p>
<br>
Tưởng đâu Thầy dạy Pháp cao siêu,<p>
Hồn nhiên Thầy chỉ cười thật nhiều<p>
Chổi đây, con quét luôn thằng Tưởng<p>
Thấy ra ngay đó Pháp vô chiêu!<p>
<br>
Con Minh Quang<p>

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-11-2012

Câu hỏi:

Con thành thật cám ơn Thầy đã tận tình chỉ dạy rất rõ ràng cho con thấy ra được lẽ thật. Từ lâu rồi con cũng thường đọc sách Phật giáo, cũng tìm hiểu về pháp môn Tịnh độ và Thiền nhưng khi thực hành con thấy đầu óc con nó vẫn đầy tạp niệm, khi cố gắng để loại bỏ tạp niệm con bị căng thẳng hơn nên con không thực hành nữa. Có thể do duyên lành con vào được trang web Trung Tâm Hộ Tông, khi xem Thầy trả lời những câu hỏi, nghe Thầy giảng pháp, con thấy lâu nay con mắc sai lầm nhiều quá do những suy nghĩ chủ quan của con. Trong cuộc sống con đã từng gặp nghịch cảnh và đau thương, khi đó càng tìm cách giải quyết thì con lại càng bế tắc. Giờ được nghe Thầy giảng dạy con đã biết điều chỉnh lại cách nhìn nhận mọi vấn đề và lòng con thấy thanh thản.<p>

Con kính chúc Thầy thật nhiều sức khỏe.<p>

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-11-2012

Câu hỏi:

Thầy tôn kính! <p>
Hai hôm nay con biết Thầy nhiều việc lắm, nên mỗi sáng nghe Pháp, con cũng không dám mạnh dạn hỏi nhiều, chỉ ngồi nghe Thầy giảng và chiêm nghiệm lại đâu là bài học của mình để điều chỉnh nhận thức cho đúng hơn. Lúc trước, lần đầu tiên con gặp Thầy, con có ý nguyện xuất gia, nhưng Thầy nói: "Còn tùy duyên nữa". Có lẽ vì con còn ông nội già cần chăm lo Thầy nhỉ? Nhưng sau thời gian mỗi sáng nghe Pháp Thầy giảng, con thay đổi nhiều lắm, giống như có nguồn suối làm dịu mát tâm hồn con. Con trọn vẹn hơn trong từng việc dù là nhỏ nhặt nhất và thấy mình bình thản một cách lạ thường trước mọi việc (thay vì trách số phận hay trách hoàn cảnh như lúc trước). Khi buồn, khi khóc, hay khi vui... con không còn nổi loạn như ngày xưa, mà con chỉ lặng lẽ ngồi ở gốc bồ đề mà nói với tâm mình: "Trong im lặng tuyệt đối chỉ biết mình đang khóc, trong im lặng tuyệt đối chỉ thấy tâm mình đang hạnh phúc vì giúp đỡ được ai đó..." <p>
Nhưng hôm nay con lại thấy tâm mình "chạy loạn xạ". Thực ra, con đang nhận giúp đỡ chăm sóc một bà cụ già yếu, con nhận lời với một tình thương vị tha, không vì một mục đích nào khác. Lòng con hoan hỷ và thương yêu bà cụ, như một người cháu đối với bà nội của con ngày xưa vậy. Nhưng có một số lời lẽ không hay và không tốt dành cho con. Tự an ủi khi nhớ lời Thầy: "Mình làm với tâm trong sạch thì không sợ gì cả". Nhưng sao tâm con vẫn chưa bình thường được Thầy à. "Người trí không quan trọng mình làm gì mà là biết mình đang làm gì". Con mong Thầy từ bi giảng cho con hiểu rõ việc làm kia của con là trí hay không trí? Con chúc Thầy nhiều sức khỏe và thật an lạc.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 06-11-2012

Câu hỏi:

Từ khi được Thầy chỉ dạy, tâm con bớt lăng xăng nhiều lắm, con đã lấy lại được thăng bằng và bình thản hơn trước những tình huống vẫn luôn xảy ra trong cuộc sống. Khi con buồn con biết buồn, lúc sắp nổi sân con thấy được con đang sắp sân, con cũng cảm nhận được những diễn biến diễn ra nơi thân... Nhưng đôi lúc vẫn còn những tạp niệm xen vào, khi đó con liền nhớ "Thận trọng quan sát" vậy là mọi tạp niệm trôi qua, có khi con thấy đầu óc con trống rỗng, nhẹ nhàng vô cùng.<p>

Con vẫn đang "thận trọng, chú tâm, quan sát" từng diễn biến xảy ra nơi thân tâm con. Thưa Thầy, giờ con nên làm gì nữa xin Thầy dạy con. Con cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-10-2012

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy trong thời gian vừa qua con thấy rằng mỗi khi một loại tâm khởi lên thì chẳng có ai bắt mình phải đánh giá, phải suy nghĩ, phải hành động như thế này thế kia cả. Ví dụ khi tâm sân khởi lên thì chằng có ai bắt buộc mình phải gán cho nó cái tên là sân, rồi phải suy nghĩ, phải đánh giá, phải hành động như thế này thế kia. Sân chỉ là một loại tâm và nó là do Duyên Khởi, chỉ khi có ai đó xuất hiện thì mới bị ràng buộc, giới hạn mình vào trong một cái lồng của khái niệm, chế định và mình cần phải sống chánh niệm, tỉnh giác để không bị chi phối, để không phải tích lũy thêm nhân từ quả đã trổ.<p>
Con kính mong được sự chỉ dạy của thầy! Con cám ơn Thầy và chúc thầy sức khỏe ạ!<p>

Xem Câu Trả Lời »