loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1492 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 05-01-2016

Câu hỏi:

Kính bạch thầy! <p>
Con có học nhiều khóa thiền quán và định. Con hành thiền định tập trung vào hơi thở hoặc đề mục. Con thấy trong lúc hành thiện có một cảm giác an lạc nơi thân tâm nên cứ muốn trú vào đó, nhưng khi xả thiền rồi thì nó lại lăn tăn xao động. Hành một thời gian thấy rất an lạc, hiện tượng nổi da gà và xuất thần xuất hiện, nhưng trí tuệ không phát triển, không quán chiếu và thấy ra sự thật được. Từ đó con hạn chế và bỏ không hành thiền định theo cách đó nữa. Từ lúc con có duyên lành được gặp thầy nghe thầy khai thị chỉ dạy cách hành thiền ngồi tịch tịnh - tịnh mà không tịnh - không tập trung vào một đề mục hơi thở hay gì cả..., ngồi chỉ ngồi, thấy chỉ thấy, nghe chỉ có nghe... biết chỉ có biết, định tĩnh, trọn vẹn, trong sáng, thì tánh biết tự động thấy và biết sự thật vạn pháp một cách chân thật nhất. <p>
Con thành kính tri ân thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 05-01-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy, chiều nay con thật sự xấu hổ khi nói với Thầy là con đã thua rồi. Vì lúc ấy tâm con thật sự không còn định tĩnh và sáng suốt nữa. Giờ đây tự nhiên con buông ra được tất cả và thấy trong đầu con rất nhẹ nhàng, thoải mái và lấy lại bình tĩnh hơn. Con tiếp tục bước đi trên con đường mình đã chọn. Con thấy mình quá yếu đuối khi chỉ 1 chút thử thách mà mình đã thấy thua. Nhờ nhìn vào tấm ảnh của Thầy con đã tải trên mạng mà thật sự con đã thông suốt rồi Thầy ơi! Con mãi mãi không quên lời Thầy dạy cho con. Con mãi mãi vẫn là người học trò của Thầy và tiếp tục khám phá chính mình. Con sẽ không nỗ lực nữa và để tự nhiên nhìn pháp lặng lẽ đến và đi. Thầy từ bi hoan hỉ cho con có những lúc tâm không được sáng suốt định tĩnh.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-01-2016

Câu hỏi:

Con thưa thầy, con có câu hỏi mong được thầy giúp con ạ. Khi con tập trung quan sát, nghe, cảm nhận bằng các giác quan vào những thứ xảy ra trong hiện tại, con thấy hiện tại rất sống động, con cũng cảm nhận được niềm vui khi phát hiện ra vẻ đẹp của hiện tại, tâm không bị vướng bận bởi suy tư về những việc trong quá khứ, tương lai. Nhưng nhìn ngắm hoặc quan sát mãi thì con lại thấy không còn vui thích với hiện tại đó nữa, mà cảm thấy nhàm chán, tâm con tự dưng sẽ lại kiếm tìm một ý nghĩ hoặc một cái gì đó vui thích để nghĩ tới. Con có nghe nói nếu phóng tâm thì biết mình phóng tâm, nhưng con thấy tâm con không quan sát 2 thứ một lúc được, nếu đang vọng tưởng thì không biết mình vọng tưởng, lúc biết vọng tưởng thì cũng ngay đó chặn vọng tưởng rồi. Vậy nên con muốn hỏi thầy làm thế nào để không cảm thấy nhàm chán với hiện tại, và làm thế nào để quan sát vọng tưởng ạ, vì con thấy tâm vọng tưởng và tâm biết vọng tưởng cứ như là 1 vậy.
Con xin tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-01-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con thành tâm cám ơn sự chia sẻ của Thầy dành cho con về âm thanh phát ra từ trong con. Con đã thực hành, tuy vẫn còn nghe nhưng con đã ngủ được. Nhưng có một chuyện con thật buồn cười và tự cười thầm trong tâm, đó là vợ con nghi con bị điên và nói với má của con. Con chỉ nói với má con rằng làm sao con điên được khi con đã thật sự trở về trọn vẹn với chính mình trong từng giây phút và con đã thấy được pháp đến và đi như thế nào, con đã thấy được sự vô thường khổ và vô ngã của thân này, tuy không được toàn diện nhưng ít nhất con đã hiểu được sự khổ của thân này và con đã thấy thế nào là ảo mộng, thế nào là sự thật. <p>

Con luôn luôn trở về với chính mình để khám phá ra những bài học nơi mình, con luôn luôn sửa sai nơi chính mình. Con không chạy theo những cái ảo mộng bên ngoài, những thứ mà người ta luôn cho là tồn tại vĩnh hằng, luôn đem lại biết bao nhiêu là sự đau khổ nhưng họ không thấy, như vậy ai là người điên? Người điên là người hoàn toàn không biết mình, không thấy được chính mình mà chỉ thấy toàn là bên ngoài cho là, phải là..., rồi tạo ra 1 bản ngã của riêng mình, rồi đấu tranh để thỏa mãn cái bản ngã đó. Họ không biết mình, không thấy được sự khổ nơi chính mình, không thấy được tham sân si khổ như thế nào. <p>

Còn con giờ đây, tuy không hoàn toàn giác ngộ được nhiều nhưng ít nhất con đã thấy ra được những bài học mà pháp đã ban tặng cho con. Con đã thấy được chính mình, đã trở về được ngôi nhà của con mà bấy lâu nay con đã bỏ rơi nó. Còn tất cả bệnh tật tự nó sanh lên, con không thể nào ngăn cản được vì thân tứ đại này nó luôn luôn sanh diệt theo thời gian. Nếu vợ con nói con điên thì con cũng muốn điên một lần cho biết vì con muốn được trải nghiệm. Trong kiếp này không thấy được pháp, con nguyện kiếp sau sẽ tiếp tục trải nghiệm không còn gì để sợ nữa, vì con đã sợ quá nhiều rồi. <p>

Thưa Thầy con muốn tâm sự với Thầy một chút, mong Thầy thông cảm cho con. Con biết tất cả các pháp sanh lên là giúp con học ra bài học từ pháp, con không e ngại gì cả, con không sợ ai nói con điên. Con chỉ cần sống đúng pháp như những lời Thầy đã dạy, căng thẳng thì con biết mình căng thẳng, bất an thì con biết mình bất an, sân thì biết mình sân... tất cả pháp sanh lên như thế nào trong con, con đều thấy và biết như thế. Mọi thị phi trong đời này con không để tâm. Con nói thật, giờ đây con không con lo âu và sợ hãi nhiều với nhiều căn bệnh của con nữa. Nó tới thì con vui vẻ tiếp đón, nó hết thì thôi. Âm thanh phát ra trong con cũng là pháp đang khởi sanh nhưng con chưa khám phá ra thôi, con nghĩ con sẽ khám phá ra, con không sợ không ngại gì nó cả. <p>
Con xin cám ơn Thầy đã lắng nghe tâm sự của con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 31-12-2015

Câu hỏi:

Kính Thầy, <p>
Con tình cờ tiếp cận giáo pháp của Thầy trong khoảng thời gian gần một năm. Con có download các bài giảng của Thầy để nghe trong lúc lái xe đi làm trên con đường dài freeway 405 đi về Los Angeles mỗi ngày hơn 3 tiếng đồng hồ. Đây là con đường cao tốc có nhiều nạn kẹt xe và tai nạn mỗi ngày. Những bài giảng trên website Trung Tâm Hộ Tông đã là những bài học hữu ích khi con lái xe. Sau một thời gian thay vì bị nhiều stress và khủng hoảng như trước đây khi lái xe, con đã bình thản, thoải mái và tĩnh lặng trước dòng xe như thác lũ lên xuống mỗi ngày. <p>
Khi lái xe con đã ứng dụng lời dạy của Thầy, thay vì đến nơi yên tĩnh, nhắm mắt, theo dõi hơi thở, hoặc đến chùa tụng kinh niệm Phật, trì chú, con đã thực hành như sau: <p>
Thận trọng: khi sang lane, ra exit, tránh xe chạy ẩu... <p>
Chú tâm: chạy đúng hướng, nhìn bảng hướng dẫn chỉ đường... <p>
Quan sát: tốc độ, cảnh sát, quang cảnh hai bên đường... <p>
Và nhất là "trở về thực tại đang là" mà không suy nghĩ chuyện vẩn vơ... để tránh tông vào xe khác. <p>
Đây là những bài học thiền trong đời sống hằng ngày đã thay đổi thái độ và hành động của con rất nhiều.
Thời gian khi lái xe đi làm mỗi ngày đã trở thành thời gian hành thiền của con, có rất nhiều kết quả tốt.
Con cám ơn Thầy như đã có mặt với con mỗi ngày ở tại đây và bây giờ. <p>
Cuối năm, con kính chúc Thầy trong năm 2016 có được nhiều sức khoẻ để tiếp tục qua Mỹ thăm chúng con...

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-12-2015

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật! <p>
Kính bạch Sư!
Sư cho phép con trình bày với sư một vài phần thực hành của con sau khi liễu tri các bài pháp của sư dạy về hành thiền Vipassana. Mong sư chỉ dạy góp ý thêm cho con trong việc thực hành này ạ. <p>

Bình thường trong ngày con chỉ có hai thời khoá ngồi thiền vào 4h30am và 6h30pm và trong thời gian khoản 45 phút trở lại, thời gian còn lại trong ngày thì sinh hoạt làm việc bình thường. <p>
Như trong bài dạy thiền Vipassana của thầy giảng theo con hiểu thì dù trong lúc ngồi thiền hay làm bất cứ việc gì cũng quan sát nơi thân, thọ, tâm, pháp và những gì đến thì chỉ thấy biết đúng như chúng đang là. Con ứng dụng trong lúc ngồi thiền lẫn lúc con đang làm việc. Việc quan sát để thấy được "thân, thọ, tâm, pháp đúng như đang là" thì con thật sự chỉ thấy được rất ít. Khi xúc chạm trong sinh hoạt cuộc sống hàng ngày thì mỗi lúc có những việc đến làm cho con sân thì lúc đó con có quan sát được nơi thân mình đang diễn ra như thế nào, nhưng khi tâm đang phân tích, chỉ trích của bản ngã thì con bị chúng lôi đi và không thấy được như chúng đang là, thông thường sau khi sự việc xảy ra xong thì con mới có sự nhìn lại tâm mình. <p>

Trong khi con làm việc con thường ứng dụng cho mình hạn chế trao đổi nói chuyện phiếm với người này người kia khi không cần thiết và không có sự mong cầu làm cho công việc này thật tốt, làm cho thật nhanh, chỉ làm việc một cách cẩn thận chu đáo thì thường công việc hoàn thành rất tốt và ngay ở thân tâm của con cũng không mệt mỏi và căng thẳng.
Trong khi con ngồi thiền thì con thường không bắt đầu bằng đề mục gì cả, con chỉ ngồi xuống cho thân thư thả thoải mái, nhắm mắt lại và cứ để tự nhiên cái gì đến thì con thấy cái đó. Thường thì con có cảm giác nơi thân trước và sau đó là tưởng của con làm việc, con bắt đầu nhớ lại chuyện đã qua, có lúc con thấy được và nó lại bắt đầu câu chuyện hay sự toan tính cho việc sắp tới. Khi con chánh niệm thì thấy được và một câu chuyện khác được diễn tiếp. Nhưng cũng có lúc con bị chạy theo câu chuyện đó một lúc làm con miệt mài theo nó và rồi con chánh niệm lại và thấy được nó thì nó xoay qua chuyện nọ, cứ thế suốt trong lúc hành thiền. <p>

Cũng có một khoảnh khắc nhỏ con thấy tâm mình rất lặng lẽ và yên tịnh và thân con lúc đó rất mát mẻ, một cảm giác như là hỷ lạc nhưng khoảnh khắc đó rất nhỏ cũng chỉ vài giây thôi và tưởng của con làm việc tiếp. Trong lúc ngồi thiền không chỉ con thấy tâm mình hoạt động mà cũng có lúc thấy được thân mình nó đang như thế nào, có lúc nó tự đung đưa hoặc có lúc con thấy lưng mình bị rùn xuống và con tác ý đưa lưng thẳng lên một cách có chánh niệm. Hay nghe tê, đau ở nơi chân và con quan sát sự đau, tê đó rồi nó lại mất đi và con tiếp tục quán sát thấy được cái gì mà nó trội lên nơi thân, tâm mình,... và lúc cơn đau và tê đó đến lại con lại quán sát nó, cứ thế con tiếp tục đến lúc con thấy nên dừng việc ngồi thiền lại và sự tác ý đó con từ từ xả thiền. <p>
con xin trình bày đến đây, con mong sư chỉ dạy thêm cho con ạ. Con kính chúc Sư sức khoẻ và an vui ạ! Con kính chào! <p>
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 29-12-2015

Câu hỏi:

Thầy kính!<p>
Sáng sớm nay con đọc được lời dạy quý báu của Thầy về những cảm nhận của con kể ngày hôm qua. Con rất vui chỉ biết hướng về đảnh lễ Thầy từ xa. Những lời dạy bảo quý giá đó là hành trang quý báu cho con trên bước đường tu học. Thầy đã bỏ ra thời gian của mình để dìu dắt chúng con đến với Chánh Pháp. Với chúng con, Thầy mãi mãi là vị Thầy khả kính nhất! <p>
Con xin đa tạ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-12-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, tối nay vô tình con nhìn vào cây hoa Nguyệt Quế, tự nhiên trong đầu con không hề khởi sanh lên ý niệm gì cả, nó như thế nào con thấy như vậy không có ý niệm hay định nghĩa đó là gì hết, sau đó con nhìn xuống đường con thấy đôi nam nữ đang đi nhưng tự nhiên con thấy hai hình dáng đang đi mà không có sự phân biệt Nam hay Nữ gì cả, như vậy có phải là con nhìn trung thực như lời Thầy đã dạy không, tuy điều này chỉ khởi sanh lên rất ngắn nhưng con nhận thức được. Con không biết con thấy như vậy có đúng không. Con xin cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-12-2015

Câu hỏi:

Con cảm ơn Thầy nhiều ạ. Qua câu hỏi được Thầy trả lời chỉ dẫn con sáng ra rất nhiều ạ. Con thấy mình thật may mắn khi biết được Phật pháp, biết Thầy và trang web. Con ở Hà Nội nên chưa có dịp được gặp để đảnh lễ Thầy, con xin được nương nhờ vào Tam Bảo, nương nhờ Thầy để tu học ạ. <p>
Con xin kể Thầy nghe con có 3 lần cảm nhận rất đặc biệt: <p>
1. Một lần có người làm phiền đứa em con, trong tâm con lúc đó chỉ nghĩ người kia xấu xa... tâm con rất bực bội. Sau một lúc tự nhiên con nghĩ việc đó mình có điều khiển được đâu, con thấy rất rõ bản ngã của mình tạo ra cái ý muốn phải thế này thế kia. Lúc đó tự nhiên con thấy tâm trạng khác hẳn. Không một chút chống đối nào nữa, mọi việc trở nên vắng bặt. Rất bình an dễ chịu. <p>
2. Lần khác con đang đi bộ lúc chiều tối, lúc đó con không nhớ đang nghĩ chuyện gì nhưng tự nhiên con nhìn xe cộ chạy trên đường mà sao nó lặng lẽ cảm giác lúc đó cũng gần như lần trước nhưng lâu hơn, mọi thứ bên ngoài rất ồn ào nhưng con thấy nó vắng lặng thế, một cảm giác rất bình an lại đến.<p>
3. Cách đây mấy hôm, con đọc sách Thầy đến một câu có nội dung: Tâm vận hành theo quy luật tâm, thời tiết vận hành theo quy luật khí tiết. Thưa Thầy lúc đó cảm giác của con thật khác lạ, con không biết diễn tả thế nào, mọi thứ trở nên vắng lặng, nhìn mọi người đang làm việc con gần như thấy từ vô ngã quá đúng. Con chỉ biết nói vậy vì cảm giác nó rất khác biệt. Con không thể quên những lần đó, nó rất đặc biệt với con. Đúng là cái thấy nó khác cái hiểu lý trí thế nào. Không biết con kể thế này có gì phạm lỗi không mong Thầy bỏ qua cho sự hiểu biết nông cạn của con.<p>
Con xin thành kính đảnh lễ tri ân Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-12-2015

Câu hỏi:

Thưa Thầy, tối nay vô tình con nhìn lên bầu trời tự nhiên tâm con bất chợt thanh tịnh một cách lạ thường, đúng là: "khi tâm thanh tịnh nhìn các pháp đều thanh tịnh". Con thấy ngôi sao chỉ là ngôi sao, trăng chỉ là trăng. Con cảm nhận được thân tâm con vô cùng hoan hỉ. Mặc dù pháp chỉ khởi sanh lên một chút cho con thấy, nhưng con rất hoan hỉ và cảm nhận được lời Thầy nói. Con xin cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »