loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1358 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 30-03-2015

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy. <p>
Con kính lễ Thầy từ xa. Hôm nay con trình đến Thầy những cảm nhận của con sau khi học Pháp của Thầy gián tiếp qua một người bạn TN. Bạn ấy lên mạng tải về và in lại những vấn đáp cùng sang qua thẻ nhớ các bài giảng của Thầy, có khi trao đổi với con những ý chính trong các buổi Trà Đạo mà bạn ấy nhận được cho con nghe. <p>

Bỗng dưng con nhận ra Pháp Thầy dạy sao mà quen thuộc quá thế này, cứ như là con đã được học từ lâu lắm rồi Thầy ạ. "Thận trọng chú tâm quan sát. Sáng suốt định tĩnh trong lành. Tùy duyên thuận pháp vô ngã vị tha..." Tuy rằng con chưa diện kiến Thầy một lần nào nhưng khi nghe pháp Thầy giảng và những câu trả lời của Thầy trên mạng tự dưng con thấu hiểu và hoan hỷ vô cùng... Thật khó tả Thầy ạ. <p>

Con nghĩ rằng con có duyên phần sâu dầy với Phật Pháp và con đã ứng dụng những điều Thầy dạy ngay vào đời sống thường nhật. Sống trọn vẹn với pháp đang là. Sự thật đang diễn ra đầy đủ và hoàn hảo mà con không thể tìm thấy ở bất kỳ đâu khác. Có một thi hào đã thốt lên rằng: "Tôi tìm cái mình không có. Tôi có cái mình không tìm"! Cứ sáng suốt trong lành từng sát-na. Tùy mỗi nhân duyên hoàn cảnh đang sống, âm thầm lặng lẽ thân hành trong mối tương giao cuộc sống xung quanh, trải nghiệm ấy mới thiết thực nhứt trong việc khám phá chính mình. Việc gì đến cứ đến, việc gì đi cứ đi... như Thầy đã nói: "Tự do là ung dung trong ràng buộc/ Hạnh phúc là tự tại giữa khổ đau"... <p>

Con đang thực hành lời Thầy chỉ bảo đây Thầy ạ! Lúc nhỏ con có đến Tịnh Xá và được vị bổn Sư chỉ bảo chép kinh đọc sách đã in đậm nét trong tâm thức con, duyên Phật pháp đã bén rễ từ đó. Nhưng con lại bướng bỉnh phủ nhận tất cả, đi lập gia đình và hứa hẹn với một bạn đạo thân thiết rằng, nếu chị lập gia đình mà trôi lăn luôn là chị đã hết duyên phần với Phật Pháp. Còn nếu chị bảo trì được chánh tín, quay trở về sẽ cùng người bạn ấy thành thiện hữu tri thức cùng dắt dìu nhau, cùng sách tấn nhau học đạo...<p>

Trải qua mấy mươi năm thăng trầm dâu bể, con ngầm hiểu đời không xa đạo và đạo cũng không xa đời. Ngay nơi đây, phút giây này tỉnh giác trong từng sát-na. Duyên may con được học pháp Thầy cùng đồng hành với người bạn cũ năm xưa. 17g chiều ngày 15/03/2015 vừa qua, con đã cùng nhóm bạn đi từ Bình Dương về đảnh lễ, diện kiến và học pháp với Thầy. Bài Pháp Thầy giảng hôm ấy đọng mãi trong lòng con dấu ấn không phai Thầy ạ: "Đến với đạo để thấy cái sai của mình", "Con nhộng nó ở trong cái kén đúng ngày, đúng tháng, vỡ kén ra nó sẽ tung bay, chứ chưa đúng duyên mà nhờ ai đó mở kén ra giúp dùm thì con nhộng ấy không đủ sức bay được, chỉ có rớt xuống đất bẹp gí mà thôi!" <p>

Con thành kính tri ân vị bổn Sư đã trang bị cho con những chánh tín lúc thơ ấu. Đồng thời con cũng thành kính tri ân Thầy. Mong Thầy từ bi chỉ dạy, hướng dẫn kiểm tra về sự nhận biết và sự thực hành nơi con. <p>

Thưa Thầy, chiều ngày 15/03 con điện thoại hẹn gặp Thầy vào 16g đi từ Bình Dương cùng các bạn về, thế mà do những duyên sự ngoài ý muốn đã trễ hẹn đến 17g hơn mới tới Bửu Long. Nói thật, ngồi trên xe đi chung với các bạn lòng con rất bất an, chợt nhớ lời Thầy dạy: "Tùy duyên thuận pháp, vô ngã vị tha..." từ từ lòng con an dịu lại, con cảm nhận được giá trị thật mầu nhiệm cùng với câu "Chấp nhận vui chịu với mọi cảnh ngộ", "Bằng lòng hay không bằng lòng gì cũng thế mà thôi", "Phải an nhẫn" của vị bổn Sư dạy con lúc nhỏ...<p>

Ngày 19/03/2015 con đọc bài viết của một vị Phật tử nói lên sự trải nghiệm khi giáp mặt với cuộc đời, sao mà cùng tâm trạng và hoài bão của con đã ấp ủ bấy lâu nay quá thưa Thầy! Lòng con như vỡ òa... Vị ấy viết "Một niềm vui bất tận, thâm trầm, sâu lắng, chợt tỏa lan trong tâm hồn... Một niềm vui không bao giờ mất bởi một lý do duy nhứt: vì nó không tùy thuộc vào ngoại cảnh", "Và rồi ta chợt cảm thông hơn, yêu thương hơn với cuộc sống quanh mình"... <p>
Con trình đến Thầy. Một lần nữa con đảnh lễ Thầy và nếu thuận duyên Thầy cho con một Pháp danh, con xin cám ơn Thầy. Con kính chào Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 30-03-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy. Trong cuộc sống con là người không may mắn như các bạn khác. Các bạn thường đi làm, tiếp xúc với cuộc sống bên ngoài và va chạm rất nhiều nên các bạn đã học ra rất nhiều bài học cho mình. Còn con thì sức khỏe yếu không đi làm được nên chỉ thực hành theo lời Thầy chỉ dạy là "trở về trọn vẹn chính mình" nên con chỉ thấy được sự bệnh hoạn và khổ đau ngay trên thân thọ tâm pháp này, con thấy được sự chuyển biến của trạng thái vô thường khổ và vô ngã.<p>
Nhiều lúc khó chịu đến cực độ của thân này. Càng khó chịu nhiều thì con tự nói với mình nên tinh tấn nhiều hơn, đó chính là dấu hiệu của cận tử nghiệp gần đến với mình rồi. Mỗi đêm sau khi ngồi thiền con tự phát nguyện cho mình kiếp nào con cũng được hành thiền Vipassana cho đến khi con thật sự chứng ngộ được Chân Lý Tứ Thánh Đế, đây mới thật sự là con đường hạnh phúc, vì bệnh tật của ngũ uẩn này thật sự rất khổ. <p>

Đã trải qua gần 6 tháng nay thực hành theo lời Thầy dạy bảo, con cũng gặp không ít khó khăn trên con đường tu tập. Có lúc quên, có những lúc nhớ, càng trọn vẹn với thân này thì con càng thấy sự khổ rất nhiều nhưng con không nản chí thối lui, con cứ hành. Những lúc nhớ thì con hành, còn quên thì thôi, và dần dần con trở nên quen thuộc với pháp hành, giờ đây con cảm thấy mình tương đối dễ dàng trong việc trở về chính mình hơn. <p>

Những lúc tâm lăng xăng tạo tác nhiều thì con chánh niệm vào tâm, lúc nào tâm không tạo tác thì con chánh niệm trên thân hành. Nhưng tâm con không được thanh tịnh và yên lặng như các bạn khác, tâm con nó rất mạnh, nó luôn luôn tạo tác rất nhiều nên con thường xuyên theo dõi tâm để thấy rõ các pháp luôn luôn vận hành. Có những lúc con cố đè nén tâm cho yên lặng, nhưng càng đè nén thì càng căng thẳng, lúc đó con biết mình đi sai đường và con liền trở về trạng thái tự nhiên và theo dõi thì nó cứ sanh diệt liên tục không ngừng, đến 1 gian đoạn nào đó tự nhiên nó lắng dịu xuống và không còn sanh diệt nữa rồi tự nhiên trở về thân hành. <p>

Tóm lại thưa Thầy, giờ đây con tương đối nhạy bén trong việc nắm bắt pháp hơn so với trước đây, mỗi lần pháp phát sanh lên là con nhìn thấy pháp. Nhờ thế mà sân hận khi phát sanh lên con đều nhận thấy được cả nên giờ đây con cũng đỡ phát ra thành lời để mắng chửi người khác v.v... và v.v... <p>
Hôm nay con chỉ tâm sự với Thầy con xin cám ơn Thầy đã lắng nghe lời tâm sự của con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 28-03-2015

Câu hỏi:

Đảnh lễ Chư Phật, đảnh lễ sư! <p>

Con hiện tại đang tu tại gia. Có lẽ do định lực từ nhiều kiếp nên đến nay tâm con được rỗng lặng, nhất như. Mỗi niệm khởi lên con đều quán chiếu như nó thực là. Cách đây vài ngày con ngồi thiền thì chứng nghiệm điều trước nay con chưa từng có. Lý trí, vọng tưởng bặt lặng, hơi thở bặt lặng, một cái gì đó vô biên, một cái gì đó không cảm, không ý. <p>

Hiện nay con vẫn quán chiếu mỗi niệm để thấy tướng vô thường, vô ngã và hoại diệt của chúng. Con thiền nhiều hơn nhưng chưa có lại chứng nghiệm ấy. Con cũng không tìm cầu lại chứng nghiệm ấy, nhưng con đang ở quê, trồng rau, sống và thiền. <p>

Con phản khán lại những gì con đang thấy, những khổ con đã diệt, liệu con có mê lầm, chấp trước. Mong thầy khai tâm cho con!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-03-2015

Câu hỏi:

Thưa Thầy, liên tiếp hai ngày nay con quá an nhiên rỗng lặng, không có một sự gắng sức nào mà vẫn sáng suốt vui nhè nhẹ với thực tại đang là. Duyên nào đến con cũng ứng xử hài hòa thoải mái, chẳng có chuyện thích hay không thích, chỉ có niềm vui vui trải nghiệm cùng hiện tại. Nằm ngủ thì chỉ còn lại sự thảnh thơi, khi hôn trầm kéo tới từ từ con biết rồi... đi luôn! Nếu tỉnh giấc, vẫn hồn nhiên quan sát thân thọ tâm pháp, hôn trầm từ từ kéo tới con vẫn hay, sau đó làm thêm một giấc tới sáng. Con đã trãi nghiệm được thế nào là không có người đang quan sát, không có đối tượng để quan sát. Thưa, sau nhiều lần thân tâm sừng sững, con thấy tâm với thân không hai. Bây giờ là thân tâm nhẹ nhàng, tâm không bị thân hạn chế. Thầy chỉ dạy cho con. Con đảnh lễ Thầy. Kính.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 27-03-2015

Câu hỏi:

Thầy ạ, <p>
Sau gần một năm ẩn cư để tu tập, con đi rất nhiều Chùa để làm phước để tìm hiểu về cuộc sống tu tập trong Chùa, và đặc biệt nghe bài giảng của Thầy trong 6 tháng gần đây, con nhận ra những điều như sau: <p>
1. Ở đâu cũng có đau khổ và phiền não riêng, và mọi thứ đều có sự cộng sinh, nên mọi người, mọi vật đều nương tựa nhau để mà sống. Như con người cần khí Oxy và cây cần khí Carbonic. Đôi khi ưu điểm của người này là nhược điểm của người kia và ngược lại. <p>
2. Con ngộ thêm câu trên web trungtamhotong: về 3 hạng người tìm Đạo: <p>
- Người không hiểu Đạo thì sống trong đời <p>
- Người muốn hiểu Đạo thì vào sống trong Chùa, Thiền Viện, hay nơi hẻo lánh <p>
- Người đã hiểu Đạo thì lại trở ra mà sống với đời <p>

3. Mỗi người có một vẻ đẹp riêng do tạo hóa ban tặng, nên không ai giống ai, vì vậy con không nên chỉnh sửa người khác theo ý mình, và con thấy ra “sống tùy duyên thuận pháp, vô ngã vị tha” là điều giúp mình và người khác an vui. <p>

4. Cuộc đời là trường học, và mỗi sai lầm là một bài học, không bài học nào giống bài học nào. Lúc đầu con nghĩ là con ngộ ra như vậy là được rồi (giống như an phận với lớp 1), nhưng càng tu thì con thấy con càng cần học nhiều hơn nữa, và con thấy con nhạy hơn và thấy ra lỗi lầm của con sớm hơn để sửa đổi. <p>

5. Mỗi khi con làm sai “Thân, Khẩu, Ý” là Tâm con bất an, nên nó bắt con phải quay lại quá khứ để tìm thấy cái sai của con, và khi con thấy ra cái sai và sửa đổi thì Tâm con quay trở về thanh tịnh trong sáng. <p>

6. Hành thiền: con có sai lầm là mỗi khi hành thiền, con lại nghĩ về việc hành thiền đúng trong quá khứ để thiền trong hiện tại, và con hay chọn nơi thuận duyên để thiền, thiền cùng một đề mục, nên Tâm con trở nên nhàm chán, và đôi khi gặp nghịch duyên hay khi người khác kính động con là Tâm con phản ứng dữ dội và gây ra sai lầm trong suy nghĩ và lời nói, nhưng sau đó nhờ kịp thời phát hiện, nên con thấy ra cái sai mà sửa đổi, nên con kịp ngăn ngừa hành động sai, và sau đó Tâm con trở lại quân bình. <p>

7. Khi Tâm con thanh tịnh thì thấy các Pháp đều thanh tịnh, nên không có ai tốt, xấu mà chỉ có Tâm con thiện hay bất thiện thôi. <p>

8. Khi con trở về trọn vẹn trong sáng với thực tại thì con mới thấy ra “Vô Thường-Khổ-Vô Ngã” và trí tuệ mới phát sinh thật sự. <p>
9. Không phải ai cũng giống như con là dám đối diện và chấp nhận sự thật không vui, nên khi con nói sự thật mà làm người khác hiểu sai và buồn, thì con thà im lặng tốt hơn, vì để họ tự thấy ra sự thật và họ sửa đổi. Nên im lặng là vàng, nói là bạc… <p>

10. Đôi khi vì muốn giúp người này, nhưng con lại vô tình làm người kia buồn, nên vô tình con lại gieo thêm nhân bất thiện. Nên trước khi nói năng, suy nghĩ, hành động, con phải thận trọng, chú tâm, quan sát rất kỹ. <p>

Tóm lại, con thấy khám phá bản thân con là điều tuyệt vời nhất, nên con trở về trọn vẹn trong sáng với con. <p>

Con đã làm bài thi cuối lớp rồi, bây giờ con nhờ Thầy kiểm tra và cho điểm con nhé, và cho con biết là con được lên lớp không? <p>
Con cảm ơn Thầy và chúc Thầy an vui.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-03-2015

Câu hỏi:

Con vô tình đọc được câu chuyện trên mạng rất hay. Con muốn đóng góp cho mọi người cùng đọc. Con mong thầy chấp nhận.
Câu truyện có tựa đề là: <p>
Thuận theo tự nhiên, là một loại hạnh phúc! <p>

Có một kẻ lang thang, đi vào chùa, thấy Bồ Tát ngồi trên Đài Sen nhận cúng bái của mọi người, anh ta vô cùng ngưỡng mộ. <p>
Kẻ lang thang nói: “Tôi có thể đổi chỗ ngồi với Người một lát không?”<p>
Bồ Tát trả lời: “Chỉ cần anh không mở miệng.”<p>
Kẻ lang thang ngồi lên Đài Sen. Trước mắt của anh là cả ngày hỗn loạn ầm ĩ, người đến phần lớn là cầu điều này điều kia. Anh vẫn cố gắng chịu đựng trước sau không mở miệng.
Một ngày, một phú ông đến. Phú ông: “Cầu Bồ Tát ban cho con một đức tính tốt.” Nói xong ông dập đầu, đứng dậy, ví tiền lại bị rớt xuống mặt đất. Kẻ lang thang vừa muốn mở miệng nhắc nhở, nhưng kịp nhớ đến điều kiện của Bồ Tát. <p>
Sau khi phú ông đi ra, thì có một người nghèo bước vào. Người nghèo nói: “Cầu Bồ Tát ban cho con ít tiền. Người nhà con lâm bệnh nặng, đang rất cần tiền ạ.” Cầu xong ông dập đầu, đứng dậy, nhìn thấy một túi tiền rơi trên mặt đất. Người nghèo thốt lên: “Bồ Tát quả thật hiển linh rồi.” Ông cầm túi tiền ra đi. Kẻ lang thang muốn mở miệng nói không phải hiển linh, đó là đồ người ta đánh rơi, nhưng anh lại nhớ đến điều kiện của Bồ Tát. <p>
Lúc này, một người ngư dân đi vào. Ngư dân cầu xin: “Cầu Bồ Tát ban cho con bình an, ra biển không gặp sóng gió.” Đoạn dập đầu, đứng dậy, ông vừa muốn đi, lại bị phú ông túm chặt. Vì túi tiền, hai người đánh nhau túi bụi. Phú ông cho rằng người ngư dân đã lấy túi tiền, mà ngư dân thì cảm thấy bị oan uổng không cách nào chịu đựng nổi. Kẻ lang thang không thể nhịn được nữa, anh ta liền hô to: “Dừng tay!” Rồi đem chân tướng nói ra cho họ. Tranh chấp nhờ đó mà đã yên. <p>
Lúc này Bồ Tát mới nói: “Ngươi cảm thấy làm vậy là đúng chăng? Ngươi hãy tiếp tục đi làm kẻ lang thang đi! Ngươi mở miệng tự cho mình rất công bằng, nhưng, người nghèo vì vậy mà không có tiền cứu chữa người thân; người giàu không có cơ hội tu đức hạnh; người ngư dân ra biển gặp sóng gió chôn thân dưới đáy biển. Nếu ngươi không mở miệng, mạng sống người nhà kẻ nghèo kia được cứu; người giàu tốn chút tiền nhưng giúp người khác mà tích được đức; ngư dân cũng vì dây dưa không cách nào lên thuyền, tránh được mưa gió, có thể còn sống sót.” <p>
Kẻ lang thang im lặng ra khỏi chùa… <p>
Rất nhiều sự tình, nó thế nào, chính là như thế đó. Để nó tiến triển theo tự nhiên, kết quả sẽ tốt hơn. Khi đối mặt với sự việc, ai có thể biết rõ kết quả gì sẽ xảy ra chứ? <p>
Yên lặng theo dõi diễn biến, chính là một loại năng lực! <p>
Thuận theo tự nhiên, là một loại hạnh phúc! <p>
Theo NTDTV. <p>
Biên dịch: Minh Quân, biên tập: Tuệ Minh

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 25-03-2015

Câu hỏi:

Thưa thầy! Đã lâu rồi con mới lại có câu hỏi và chia sẻ trình lên thầy. Con đang thực hiện mấy điểm thực hành như sau, xin thầy cho con ý kiến ạ: <p>
- Trong đời sống hàng ngày, không cần nỗ lực để thấy, vì chẳng cần nỗ lực thì nó vẫn tự thấy sự thật đang là. <p>
- Thận trọng nơi thân - miệng - ý (giữ giới) thì dễ trở về với pháp đang là hơn <p>
- Nhiều lúc con thấy tâm chuyển giữa trạng thái lặng lẽ - trong lành sang trạng thái động và ngược lại từ động trở về lặng lẽ.<p>

Trên đây là 3 điểm con mong thầy chỉ cho con tham cứu thêm ạ. Con cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-03-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con xin trình bày những điều con cảm nhận được sau thời gian lắng nghe và thực hành những lời dạy của Thầy. Con xin Thầy đọc và chỉ ra những thấy biết chưa đúng của con. Con xin cám ơn Thầy. <p>

"Đời sống là một dòng chảy mênh mông, rộng lớn, mang trong nó tất cả mọi hỉ, nộ, ái, ố của loài người... Con người sống trong dòng chảy đó, một là bị những hỉ nộ ái ố đó cuốn trôi theo mà không tự chủ được, hai là bị chúng làm cho bị ngăn lại, bị bế tắc ở một giai đoạn nào đó trong cuộc đời. Vậy làm thế nào để đừng bị cuốn trôi, cũng đừng bị tắc nghẽn, làm thế nào để có thể sống hài hòa với dòng sông cuộc đời - điều đó sẽ xảy ra khi con người có đủ lòng can đảm và sự nhẫn nại để học cách thấy ra những sự thật trong đời sống, những sự thật mà khi đã thấy ra rồi, con người sẽ thật sự cảm thấy mình được giải thoát - giải thoát ở đây, là giải thoát tâm hồn mình khỏi những khổ đau thường tình trong đời! <p>

Một nhà minh triết đã nói rằng, để có thể sống trong đời sống với một tâm hồn hài hòa, bình an thật sự, mỗi con người cần giống như một nghệ sĩ - nâng đàn lên, và biết so dây sao cho sợi dây đàn đừng quá chùng, cũng đừng quá căng, chùng quá thì không cất được tiếng đàn, mà căng quá thì dây đàn sẽ đứt - và rốt cuộc rồi cả cây đàn cũng không thể sử dụng. Đời sống của mỗi con người cũng vậy, cần phải học để thấy ra trung đạo - cái điểm giữa - cái điểm mà từ đó dây đàn không quá căng hoặc quá chùng. Vậy làm sao để học mà thấy ra cái điểm giữa đó? <p>

Ta sẽ mãi mãi muôn đời không bao giờ học được để thấy ra cái điểm giữa đó nếu ta không có cái can đảm sống với tất cả mọi mặt của đời sống. Lẽ thường, con người hay sống theo cảm xúc của mình, và chọn lựa hành động theo cảm xúc đó. Con người sẽ thường nắm bắt, níu giữ những gì mà họ yêu, thích - mà loại trừ, từ bỏ những điều mà họ căm ghét. Điều đó, trong một chừng mực nào đó có thể không sai, một người có thể thích một cái áo màu xanh, mà không thích chiếc áo màu hồng; người đó có thể chọn chiếc áo xanh mà không đau khổ gì cả, thậm chí rất vui! Tuy nhiên, sẽ ra sao nếu chiếc áo màu xanh thì được làm bằng chất liệu mà mình không thích, và ngược lại chiếc áo màu hồng thì lại được làm bằng cái chất liệu mà mình thích hơn. Khi đó, sự chọn lựa đã có thể khiến cho mình cảm thấy phân vân, chọn cái nào cũng thấy có niềm tiếc nuối. Chỉ với ví dụ đơn giản là một cái áo, cái mà ta có được toàn quyền chọn hoặc không, vậy mà khi chọn lựa đã có thể mang mầm mống của khổ đau. <p>
Vậy điều gì sẽ xảy ra với những điều lớn lao hơn mà cuộc đời đem lại, luôn luôn chúng là ngoài sự kiểm soát của ta, luôn luôn chúng là phức tạp, là đa diện, là có xấu, có tốt, nếu ta chấp nhận những cái tốt thì ta cũng phải chấp nhận những cái xấu của chúng. Có phải sẽ là phi lý, nếu ta cứ đòi hỏi những mặt tốt mà thôi, còn muốn loại trừ hoàn toàn những cái chưa tốt! Đây chính là một trong những sự thật của đời sống mà con người cần thấy ra! <p>
Vậy đó, khi gặp những điều bất như ý trong đời, con người thường đau khổ, và trong những thời khắc, những tình cảnh khiến ta đau khổ đó, ta thường chọn lựa cách trốn chạy, nhưng biết đâu rằng nếu ta không thấy ra được bản chất của đau khổ đó, nó sẽ lại xảy ra trong tương lai, không với đối tượng này thì với đối tượng khác, không trong tình huống này thì sẽ trong một tình huống khác, chỉ là bình mới mà rượu cũ, ta sẽ phải đối diện với chúng hoài cho đến khi ta học được bài học về tính đa diện của đời sống. <p>

Mà hơn nữa, khi ta chọn lựa sẽ sống cuộc sống thế này hay thế kia, tức là ta đã chặt chẻ cuộc sống ra thành nhiều mảnh, cứ sống mảnh này không được, ta lại bỏ chạy, chọn sống trong mảnh khác, cứ vậy ta cứ trôi lăn, và sống đời sống của ta một cách manh mún, để rồi cho đến cuối đời ta lại cảm thấy sao cuộc đời mình toàn là đau khổ, sao mà toàn là thất bại, sao mà cuộc đời mình không may mắn,... Mà thật ra, ta đã không nhận ra rằng chỉ cần ta thay đổi thái độ sống, rằng hoàn cảnh thế nào cũng không quan trọng bằng cách ta sống trong hoàn cảnh đó với một thái độ như thế nào, thì ta sẽ có thể sống cuộc đời ta một cách hoàn toàn hơn, trọn vẹn hơn, khi đó ta thưởng thức được cả những niềm vui và cả những nỗi buồn, khi đó cả nỗi buồn cũng có những vẻ đẹp riêng, một vẻ đẹp thâm trầm và sâu lắng - khi đó niềm vui, nỗi khổ, buồn rầu hay hân hoan cũng giống như những mùa của cuộc sống - xuân, hạ, thu, đông - ta đâu thể chọn lựa chỉ sống với mùa xuân vui tươi, mà không sống với mùa đông rét mướt, có phải thế không? Ta chỉ có thể sống với từng mùa và tìm cách làm thế nào để sống thích hợp với mùa đó, mùa xuân ta trồng trọt và mùa đông thì ta cần áo ấm, rồi thì biết đâu từ trong những điều kiện khắc nghiệt đó, ta không chỉ có thể tồn tại, mà còn có thể tìm ra những cách để tận hưởng nó - như cách mà con người đang tận hưởng mùa đông - trượt tuyết, trượt băng,... <p>

Vì cuộc đời này luôn là bất toàn như vậy, nên chúng ta, những con người, trong cái biết hữu hạn của mình, không bao giờ có thể trang bị đầy đủ để bản thân mãi mãi tránh được đau khổ!
Bởi thế, cũng có thể nói cuộc sống này là một cuộc phiêu lưu mỗi ngày, và sự sáng tạo cần được thực hiện trong từng khoảnh khắc... Và cũng bởi thế, mới nói rằng để sống được một cách bình an trong đời sống, ta cần có một sự can đảm và một nhẫn nại đến tận cùng. <p>
Bởi có can đảm ta mới dám phiêu lưu, phiêu lưu ở đây là dám dấn thân vào trong đau khổ - vào trong những điều bất như ý.
Và bởi có nhẫn nại, ta mới cho mình thời gian để đối diện với những niềm đau, nỗi khổ đó, với những điều mà trước đây ta từng nghĩ rằng, từng quan niệm rằng, từng khẳng định rằng ta sẽ không thể nào, hay không bao giờ chấp nhận,... Thế mà, khi có thể nhẫn nại để đối diện, quan sát một cách tỉ mẫn, ta lại chợt nhận ra những điểm để mà từ đó ta có thể sáng tạo ra những điều tốt đẹp hơn, và rồi có thể niềm vui lại có cơ hội nảy sinh... <p>
Phiêu lưu và sáng tạo bên trong chính tâm thức ta, mới thật sự là một sự phiêu lưu và sáng tạo đích thực; vì nó thật hơn là những cuộc phiêu lưu nhân tạo đến từ bên ngoài. Những cuộc phiêu lưu với các trò chơi mạo hiểm, thì dù sao ta cũng đã chuẩn bị tất cả những thiết bị an toàn để bảo toàn tính mệnh. Còn phiêu lưu với cuộc đời, ta sẽ không biết trước, không dự đoán trước được bất kỳ điều bất như ý nào, chúng có thể xuất hiện bất kỳ lúc nào cơ mà, do vậy điều duy nhất ta có thể chuẩn bị cho mình chỉ là một tâm thế sẵn sàng chấp nhận, sẵn sàng đối diện và sẵn sàng sáng tạo, khi đó nỗi khổ bỗng dưng biến thành niềm hân hoan! Và khi đó cuộc sống, bản thân nó sẽ trở thành nguồn sáng tạo bất tận... <p>

Nhưng như thế nào là phiêu lưu vào tâm thức, làm thế nào để ta có đủ can đảm dấn thân vào khổ đau để học ra tính muôn mặt hay tính bất toàn của đời sống mà không bị nhấn chìm hay thả trôi cuộc đời vào đau khổ? Phiêu lưu vào tâm thức nghĩa là khi ta có thể nhẫn nại đối diện, quan sát, và đồng hành với những cảm xúc của ta trong thế giới tâm thức. Cách thông thường, ta cũng thường đối xử với cảm xúc của ta như đối với những vật ngoại thân - nghĩa là khi ta cảm thấy vui, thích, yêu, thương, thì ta muốn níu giữ, muốn những cảm giác tuyệt vời ấy kéo dài mãi mãi; còn khi ta cảm thấy buồn, cảm thấy đau, cảm thấy khổ, cảm thấy giận thì ta liền mau tìm cách thoát khỏi chúng, mau tìm cách chạy đến những nguồn vui, mà ít khi nào ta thử một lần dừng lại, cảm nhận thật sự, lắng nghe thật sự, quan sát thật sự để thấy ra niềm vui, nỗi khổ ấy khởi nguồn như thế nào, kéo dài và kết thúc ra sao... Khi ta thử phiêu lưu như vậy, với một sự thành thật với chính mình, ta sẽ dần nhận ra căn nguyên của tất cả những cảm xúc đó, ta cũng dần thấy được trước nay mình đã bị điều khiển bởi cảm xúc ra sao, hay nhìn rộng ra ta đã để hoàn cảnh bên ngoài tác động cảm xúc, rồi chính cảm xúc đó lại dẫn dắt ta. Nhận ra điều đó, ta cũng dần học được cách thoát khỏi sự dẫn dắt ấy, rồi thì ta sẽ có được sự trầm tĩnh trong tâm hồn. Nhìn cuộc đời với sự trầm tĩnh đó, ta sẽ nhìn nhận mọi điều một cách công tâm hơn, sẽ thấy ra những niềm tin sai lầm trước đây về cuộc đời, những niềm tin đã khiến mình khổ đau. Và rồi ta chợt cảm thông hơn, thấu hiểu hơn, yêu thương hơn với sự sống quanh mình... Một niềm vui bất tận, thâm trầm, sâu lắng chợt tỏa lan trong tâm hồn... Một niềm vui không bao giờ mất - bởi một lý do duy nhất: vì nó không tùy thuộc vào ngoại cảnh!"

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 12-03-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, <p>

Con cám ơn Thầy lúc nào cũng trả lời thư cho con. Hôm nay, con muốn nói với Thầy nghe một chuyện nóng hổi mới vừa xảy ra tức thì với con. <p>

Trước giờ con hay nhõng nhẽo lắm, và hay tự tả mình là yếu đuối và bi đát: con hiền, con bệnh, con mệt, con dở, con khổ, con bị hại,... Mà khi con thử tài trong trò chơi quan sát thì con thấy thì ra có phần mình hiền/bệnh/mệt/dở/khổ thật, và cũng có phần mình giả bộ! Con thấy con y như con cọp đội lót con cừu vậy. <p>

Mới đây, ngồi một mình tự nhiên con nghĩ về một chuyện cũ, rồi liền đó trải nghiệm một tiết mục sân si lớn nhất từ trước tới nay. Hay là trước giờ nó vẫn ghê gớm như vậy mà con không biết... tâm sân của con nó bừng bừng, bạt mạng, quyết liệt, tơi bời hết chỗ nói, thiếu điều muốn đi tới chỗ muốn giết chóc. Mà con quyết tâm không 'giấu' nó vào nồi áp suất nữa. Con quyết tâm không thèm giữ thể diện với chính mình nữa, không thèm đi trú bão, mà con nói với mình là 'rồi, giờ muốn giận phải không, giận thì giận đi, tới bến luôn đi!' Và thế là, Thầy biết đó, con giận một cơn thiệt là tan tác chim muông. <p>

Con nhận ra mình chẳng 'cừu' như mình nghĩ chút nào! Mấy người mà con nghĩ là 'cọp', thì ra người ta chẳng phải 'cọp' luôn, ít ra là như vậy ngay trong cái đang là. Chẳng ai chọc ghẹo gì con, tự con 'lồng lộn hóa' hiện tại. Một mặt, con thấy rất 'mất thể diện' vì nhận ra cái sự nghiệp sân xấu xí của chính mình. Mặt khác, sao bị 'mất thể diện' mà con khỏe quá Thầy ơi! <p>

Tự nhiên con thấy khỏe trong mình. Con nãy giờ vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, rồi đây con sẽ đứng dậy ra về, thấy giống như mới xem phim ở rạp xi-nê. Hết phim rồi thôi. Giận xong rồi thôi. Mà cái cơn giận vừa rồi cũng không đến nỗi tệ lắm, coi cũng được! <p>

Lần này con không có câu hỏi gì hết. Con chỉ tả Thầy nghe cái sự 'con cừu đội lốt con cọp' và tập phim 'Cơn Giận' của con thôi. Con kính chúc Thầy nhiều sức khỏe và an lạc!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-03-2015

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy. Hai hôm nay con bị đau đừơng ruột, nó cứ đau âm ỉ và đầy hơi con có uống thuốc nhưng chưa đở. Con luôn chú tâm vào sự đau đó coi sự đau đó như nó đang là, sau đó con quan sát tâm con thì con thấy tâm con luôn lăng xăng phóng dật và có nhiều tưởng là, cho là mình có bị ung thư không và bắt đầu chuyển sang lo sợ khoảng mấy tiếng đồng hồ sau con mới lấy lại trầm tĩnh là mình đang sống trong ảo tưởng quá nhiều, sau khi con lấy lại trầm tĩnh thì con mới nhìn thấy thì ra ngũ uẩn này thật sự ra là hoàn toàn không phải của mình mà mình đã vay mượn để có được giờ đây mình đã có tuổi thì thì sự vay mượn này phải đến lúc trả rồi. Khi con chiêm nghiệm thấy như vậy thì con quan sát tâm con cảm thấy thoải mái lại và nhẹ nhàng hơn. <p>
Đúng như Thầy đã dạy mỗi pháp phát sanh lên đều để lại cho chúng con 1 bài học chiêm nghiệm. Con ngẫm nghĩ, vậy là tất cả các pháp trong cuộc sống này đều là những bài học giác ngộ ra sự thật chứ không phải là những bài học để lo âu và sợ hãi. Con nghĩ sợ hãi và lo âu là do mình thiếu sự thận trọng và mất bình tĩnh cộng thêm tâm si nữa dẫn đến mình thiếu sáng suốt để nhìn thấy sự thật. Con xin cám ơn Thầy đã chỉ dạy pháp cho chúng con để tự chúng con chiêm nghiệm và học ra bài học tự giác ngộ.

Xem Câu Trả Lời »