loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1395 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 20-01-2016

Câu hỏi:

Kính bạch thầy: con có một vài trải nghiệm con xin trình bày cùng thầy và một số bạn đạo hữu gần xa nhận xét cho ý kiến ạ. <p>
Có một lần con thấy một số bạn huýt sáo (tiếng kêu) bằng hai ngón tay đặt vào miệng để dưới lưỡi thổi kêu. Thế là con thấy hay hay bắt chước thổi hoài mỏi cả hai bên miệng mà không phát ra tiếng kêu. Đến một hôm con đi dạo trên một đồi núi không khí mát mẻ trong lành, con trèo lên một hòn đá cao ngồi trên đó ngắm cảnh, rất là dễ chịu và thoải mái. Bất chợt con đặt tay vào thổi chơi nó phát ra âm thanh, con rất thích từ đó trở đi hễ con đặt tay vào thổi là kêu. Vậy mà từ trước giờ mình tập hoài thổi mỏi miệng cũng không kêu. <p>
Từ đó con học ra bài học, mình cứ học tập, cứ tu tập, có duyên lành gặp bậc thầy giỏi giác ngộ mà học, kiên trì kiên nhẫn không bỏ cuộc, trọn vẹn trong sáng, tỉnh thức chú tâm quan sát thân và tâm... đến một lúc nào đó hội đủ duyên là giác ngộ sự thật tất cả các pháp một cách chân thật như nó đang là. Có đúng như vậy không thầy?
Kính bạch thầy chỉ dạy, con thành kính cảm ơn thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-01-2016

Câu hỏi:

Xin thầy cho hỏi bằng cách nào hay phương pháp nào để mình phát triển tánh biết ạ. Hằng ngày con vẫn quan sát thân tâm và mọi việc xảy ra xung quanh nhưng con có cảm giác đó là do con nỗ lực ý thức để quan sát chứ không phải do tánh biết tự soi chiếu sự việc.
Con cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-01-2016

Câu hỏi:

Thưa thầy, xin thầy hãy chỉ bảo giúp con. <p>
Khi con tu tập cách tu mới, quan sát xung quanh, con cảm thấy tách biệt thế giới vật chất nhưng lại vẫn hiện hữu với chúng. Đối với người khác thì càng thấy mình không hòa hợp được (vì không chung ham thích). Với cách tu lúc trước thì con thấy mình và người là một, chẳng có cho hay nhận, thiện hay ác... như vậy tu thế nào mới đúng đường? Khi con tu theo kiểu quan sát, có đôi khi con có cảm giác rất sợ hãi như là mình sẽ thấy và biết cái gì đó mà mình chưa thể tiếp nhận, con không biết làm sao để vượt qua sợ hãi này, xin thầy hãy chỉ bảo con. <p>
Con xin cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 19-01-2016

Câu hỏi:

Bạch thầy, <p>
Con yêu thích đọc sách từ nhỏ và cho đến lớn lên, lập gia đình, có con cái, khi đọc sách, truyện con vẫn rất say mê. Nhưng từ khi con hiểu Đạo và thực hành như lời thầy dạy, con nghĩ rằng đắm chìm vào một câu truyện xây dựng nên từ sách cũng chẳng khác nào chìm vào ảo mộng được viết ra bởi ảo tưởng của tác giả. Câu truyện, hay một bộ phim cũng đảo điên bởi cái tôi được dựng lên bằng ngôn từ hay hình ảnh mà thôi. Chúng không giúp gì được cho con trong con đường tìm đến lẽ thật, thấy ra trọn vẹn thân tâm trong tương giao với đời sống trong phút giây này. Ngược lại, vốn mình còn đang học để trở về với chính mình, vậy mà khi xem phim, đọc truyện lại bỏ mất mình mà chạy vào thế giới ảo khác được dựng nên bởi những tác phẩm đó. <p>
Thầy cho con hỏi, con nghĩ như vậy có đúng không ạ? <p>
Con kính tri ân thầy, mong thầy luôn dồi dào sức khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-01-2016

Câu hỏi:

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Con kính bạch thầy! <p>
Lời đầu con chân thành tri ân thầy đã dạy và chỉ thẳng cho chúng con thấy rõ con đường tu tập. Con nghe pháp của thầy giảng, trải qua thời gian chiêm nghiệm và cũng vài lần trình pháp về nhận thức và sự ứng dụng vào đời sống thực tế của chính mình. <p>
Con cảm nhận được hạnh phúc thật sự khi có tỉnh giác mỗi lần nghịch cảnh đến với con. Như lần trước trình pháp với thầy, sau khi nghe pháp của thầy con đã hiểu được và ứng dụng thực hành. Vì có rất nhiều người trình pháp nên có thể thầy không nhớ hết nổi nên con xin phép được nhắc lại để được rõ ràng và logic hơn. <p>

Khi xúc chạm trong sinh hoạt cuộc sống hàng ngày, mỗi lúc có những nghịch cảnh đến làm con sân, lúc đó con quan sát được thân tâm mình đang diễn ra như thế nào. Nhưng khi tâm đang phân tích, bản ngã chỉ trích thì con bị chúng lôi đi và không thấy được như chúng đang là. Thông thường sau khi sự việc xảy ra xong thì con mới có sự nhìn lại tâm mình. <p>

Sau khi thầy chỉ dạy cứ thực hành như vậy và không cần vội để hoàn hảo ngay, thì con không ép buộc mình phải làm được hay đặt ra cho mình một quy định gì để đạt được hay không đạt được. Trải qua một thời gian, con chỉ nhận biết thân tâm mình đang diễn ra như thế nào khi ngoại cảnh tác động vào và cứ như vậy hôm qua có một việc xảy đến với con. Nếu là trước đây có lẽ con sẽ sân lắm và có thể bộc lộ ra thành hành động thì lúc này, khi tai con nghe những lời nói ấy, con tự quay về quan sát thân tâm mình đang như thế nào. Ngay lúc đó, con thấy tâm mình không có sự sân đang diễn ra, thân không có những cảm giác như nghe luồng khí nóng đang chảy, tim đập mạnh như trước đây nữa và lạ kỳ là lúc đó con không thấy ghét người đang nói đó mà con lại suy nghĩ làm sao để giúp người đó đây, mình cần làm gì lúc này và có sự trả lời trong con là "hãy im lặng". <p>

Thưa thầy, con nhận thấy lúc đó trong con hoàn toàn tỉnh giác và tâm từ thật sự, hoàn toàn không có bản ngã hiện diện. Và một sự việc xảy ra giữa con và người đồng nghiệp nhưng người này có chức vụ cao hơn. Khi con thấy cách làm của anh ta còn thiếu sót gây ảnh hưởng đến công việc thì con nhắc nhở tế nhị (vì là người cao hơn mình tuy không phải là sếp), nhưng người đó trả lời có vẻ không hài lòng với lời góp ý của con. Lúc đó con cũng quan sát thân tâm mình đang như thế nào và con đã thận trọng đề xuất là, nếu anh làm không hết việc thì anh có thể nhờ tôi giúp. Nhưng người đó trả lời rất cáu gắt là không dám nhờ vì thấy con thế này thế kia. Lúc đó, con thấy trong tâm con đang diễn ra cơn sân, con quan sát tâm mình, chỉ im lặng và cứ để cho người đó nói. Sau đó, họ lại mở lời nhờ con giúp nhưng con thấy anh ta chưa nhận ra giá trị của sự chân thành, vẫn còn đố kỵ nên lúc đó con trả lời là, bây giờ tôi không muốn giúp anh nữa, anh hãy tự làm lấy. Nhưng sau này anh ta nhận ra điều sai của mình và nhờ con giúp đỡ trong khả năng của con thì con sẵn sàng giúp anh ta. <p>
Con kính trình lên thầy như vậy, mong thầy chỉ dạy cho con thêm ạ. Con kính chào thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-01-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, gần một tuần nay tự nhiên trong tâm con dường như đã buông xuống hết và dường như thấy không có gì để hành cả. Các pháp ra sao con thấy như vậy, trong đầu không có phân tích hay chiêm nghiệm gì cả như trước đây mỗi khi pháp đến. Con nghĩ phân tích để thấu hiểu thì vẫn còn bản ngã trong tục đế. Giờ nó đến như thế nào con vẫn biết như vậy nên sự thấy tương đối nhẹ nhàng, rộng mở hơn - không bị bó buộc vào sự phân tích theo tư tưởng của con. Dường như con cũng không có gì để trình với Thầy cả. Hôm nay con chỉ kể cho Thầy nghe về sự buông xuống của con mà thôi. Con xin cám ơn Thầy đã khai mở cho con thêm sự buông ra tất cả thì ngay đó chính là thiền rồi không cần hành hay làm gì cả.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-01-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy con xin được hỏi. <p>
1. Khi mắt nhìn sắc, đủ duyên thấy có hình ảnh khởi lên. Ý thức khởi lên biết thấy hình ảnh và khởi lên niệm đây là hình ảnh gì. Xin Thầy chỉ cho con hỏi đâu là tánh thấy không do duyên sinh? <p>

2. Con thấy có hai tiến trình. Một tiến trình đủ duyên thì biết hình ảnh ở mắt khởi lên, không cần có ý niệm. Và một tiến trình ý thức khởi lên hướng về hình ảnh nhận xét có hình ảnh và hình ảnh đó là gì. Thưa Thầy con thấy như vậy có đúng không? <p>
3. Trước đây con cố gắng quan sát hay chọn lựa đối tượng nên thấy mệt và không tự nhiên nay con hiểu được lời dạy của Thầy, con chỉ ngồi xuống thư giãn và có niệm thì nó liền tự biết, có cảm thọ trên thân liền tự biết, không có gì sanh khởi thì liền tự biết toàn sự thở ra vô. Vì để tự nhiên như vậy nên mới thấy được cái gì sanh khởi thì tự biết không phải ta cố ý biết mà biết. Con cảm nhận được hai chữ Vô Ngã hơn. Thưa Thầy con hiểu như vậy đúng với lời dạy của Thầy chưa và xin Thầy cho con những chỉ dẫn thêm trong sự thực tập này. <p>
Con xin thành kính tri ân, đảnh lễ Thầy!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-01-2016

Câu hỏi:

Kính thưa thầy! <p>
Tại sao ý thức có thói quen định hình, nắm bắt, đóng khuôn điều mà nó tiếp xúc thông qua các giác quan? Nó giống như 1 cái máy liên tục gọi tên, thì thầm những từ ngữ, tưởng nhớ về các sự vật xung quanh mà nó tiếp xúc được. Mà rồi sau đó, nó nghĩ rằng đã biết sự thật - mà không gì khác hơn là ảo tưởng. <p>

Có thể nào chấm dứt cái tiến trình này không thầy? Không phải trong hôm nay, ngày mai, mà là dứt tuyệt đối cái tâm so sánh phân biện này? <p>

Nếu thầy nói rằng "khi con thấy tức là con đã chấm dứt nó" thì có lẽ nào mỗi khoảnh khắc của cuộc sống đều cần cái tâm trong sáng tỉnh giác? <p>
Con xin cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-01-2016

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ Thầy. <p>
Con chân thành cám ơn những lời giảng dạy của Thầy. Con thấy vui vui khi Thầy nhắc đến "những vị khách không mời mà đến". Từ khi nhận ra cái "Bản Ngã" này con cũng khám phá ra nhiều vị khách trá hình mà từ lâu rất được ngưỡng mộ. Con xin trình đến Thầy để được Thầy chỉ dạy thêm. Như "tha thứ", xưa kia con cũng thấy có gì không ổn với vị khách này. Nếu thấy "mình" tha thứ cho người nào đó đã làm hại mình thì xem như là cao thượng. Nhưng bây giờ con thấy rõ nơi đây vẫn núp bóng của cái ngã "ta hay hơn". Thật ra đâu có gì để gọi là tha thứ cho người khác vì khi tâm không hận không sân thì chỉ còn lại sự an nhiên trong sáng hoặc lòng từ thôi, đâu có thấy ai xâm phạm mình, chẳng qua là nhân duyên quả trổ thôi. Khám phá ra điều này thật là nhẹ nhàng, rơi rụng biết bao nhiêu ngã mạn "ta là". Với những Pháp khác cũng vậy phải không Thầy? <p>
Kính chúc Thầy nhiều sức khỏe.
Con .TN

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 11-01-2016

Câu hỏi:

Kính bạch Sư! <p>
Đây là lần thứ ba con trình pháp với Sư qua trang web này. Con rất hoan hỷ và thấy mình có phúc lớn gặp được một vị thầy chỉ dạy, tuy là con không được trực tiếp gần thầy nhưng như thế này là quá phúc phần cho con. Thầy cho phép con được gọi là Thầy, người Thầy tâm linh cho con. Con xin chân thành tri ân pháp đã đưa đến cho con người thầy tôn kính.<p>

Kính thưa thầy! Con thường có một suy tư, nó cứ chảy trong suy nghĩ con mãi trong lúc làm việc hay lúc nghỉ ngơi và thậm chí trong lúc ngồi thiền nó cũng xuất hiện, con xin trình bày mong thầy chỉ dạy cho con. <p>
Con thường thấy mọi việc thuận nghịch đưa đến với mình đều có cái hay của nó giống như thầy hay dùng từ "tương sinh", trong thuận có nghịch và trong nghịch có thuận. Có thể trong cái nghịch đến với con ban đầu con cảm thấy buồn phiền, thất vọng và phiền não nhưng khi nhìn lại sự việc thì con lại thấy chính nghịch cảnh ấy giúp con có thêm sự chuyên tâm hơn như tiếp sức cho con vậy. Và những cảm nhận buồn phiền, thất vọng, phiền não ấy là "bản ngã", nó đến rồi đi và rồi lại đến như một khách trọ. <p>

Người ta thường nói những nghịch cảnh đến là tội, những thuận cảnh đến là phước nhưng con nghĩ thuận nghịch gì cũng tốt vì nhận chân được nguyên nhân đau khổ thì đã là hạnh phúc rồi đâu còn đau khổ nữa. Ngược lại, trong những lúc hạnh phúc đến thì khó nhận ra hơn vì bị sự vui thích che mờ, giống như người bị ngất xỉu phải làm cho họ thật đau thì họ mới tỉnh lại được. Như vậy đau khổ cũng giúp mình trong tu tập chứ không phải hoàn toàn là xấu, nếu lúc đó đã thấy ra nên không còn tạo tác nữa, con nghĩ như vậy có đúng không, thưa thầy? <p>
Mong thầy chỉ dạy cho con, con cảm ơn thầy !

Xem Câu Trả Lời »