loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1393 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Mục này được thực hiện nhằm tạo cơ hội cho chư huynh đệ, đạo hữu sống cách xa nhau có thể chia sẻ kinh nghiệm tu tập, hoặc trao đổi những vấn đề nan giải trong Pháp học cũng như Pháp hành, để cùng nhau tìm hiểu, bàn bạc, góp ý bổ túc, hầu giúp nhau điều chỉnh chánh kiến trong biển Phật Pháp mênh mông, sâu thẳm và vi diệu.

Với tiêu chí đó, đề nghị quý vị không nên đặt những câu hỏi quá xa vời thực tại tu học của mình hoặc những vấn đề chi ly có tính tầm chương trích cú trong kinh điển, vì điều đó mỗi người có thể tự tra cứu lấy để khỏi làm mất thì giờ của huynh đệ đồng đạo.

Để gởi câu hỏi, xin nhập vào mẫu bên dưới, chúng tôi sẽ cập nhật câu trả lời lên website trong thời gian sớm nhất.

 

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 02-03-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, chiều nay con chợt ngộ ra được 1 bài học thật quý báu cho con trên đường tu tập, đó là nếu không thấu hiểu được đau khổ và nguyên nhân gây lên đau khổ thì sẽ không tìm thấy được hạnh phúc trong con đường diệt khổ. Lâu nay con chỉ thấy toàn là khổ trong pháp hành của mình nhất là khổ về thân bệnh quá nhiều nhưng con không thấy rõ chính cái khổ ấy giúp con thấu hiểu rõ ra nguyên nhân gây lên sự đau khổ ấy. Vì thế con chợt nhận ra nhờ có khổ con mới học được rất nhiều nguyên nhân dẫn tới khổ đau, rồi chiêm nghiệm những nguyên nhân ấy thì con mới hiểu rõ lời Phật dạy về bát chánh đạo là con đường diệt khổ. Rồi con càng hiểu ra lời Thầy dạy cho chúng con. Pháp sanh lên như thế nào thì cứ thấy như vậy, và đừng sợ khổ, rồi từ đó pháp sẽ luân chuyển, cứ thấy thôi còn những chuyện khác thì giao lại cho pháp. Con xin cám ơn lời dạy bảo của Thầy đã giúp con ngày càng khám phá ra chính thân tâm mình nhiều hơn.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-02-2016

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con đã ổn hơn rồi. Thầy nói đúng, chậm vậy mà con còn chưa trọn vẹn hết với thực tại được thì nói gì cho xa xôi. Có lẽ do công việc con nhiều quá, đôi khi mệt mỏi, lại phải tập làm quen với nhiều đổi thay từ người đời. Phải sống lý trí trong môi trường công việc cũng khiến con thấy mình khô khan. Nhiều cơn bão cảm xúc cũng khiến con tê liệt. Không ai hiểu mình cũng khiến con cô đơn, yếu đuối. Con người thật kỳ lạ đúng không Thầy, luôn muốn bám víu vào điều gì đó! <p>

Mỗi khi mệt vì công việc con lại nhớ bài thơ: <p>

Tâm không làm muôn việc <p>
Công đức trả về không... <p>

Có lẽ như vậy là hạnh phúc nhất trong cuộc đời này. Con cám ơn Thầy nhiều. Con kính chúc Thầy mạnh khỏe.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-02-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, qua nhiều trải nghiệm thì trong 2 ngày nay con mới hiểu ra được câu nói của Thầy "sanh tử vẫn thong dong". Có nghĩa là khi tâm khởi sanh lên như thế nào thì mình cứ lặng lẽ thấy như thế mà không có sự lo âu sợ hãi, khi tâm khởi sanh ra sao thì mình cũng không nắm giữ lại bất kì thứ gì, chỉ cần nhìn thấy và biết nó như vậy thôi thì khi đó con thấy thân tâm thật thoải mái và dễ chịu. Còn khi mình nắm giữ lại thì mình trở nên bị kẹt vào đó, khi kẹt vào liền khởi sanh mối quan hệ, khi có mối quan hệ thì sinh ra sự trói buột, có trói buột là có khổ đau. Nhờ có pháp hành Thầy chỉ dạy mà con đã học rất nhiều bài học từ cái thân hay bệnh hoạn này của con. Con xin cám ơn Thầy nhiều lắm.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 20-02-2016

Câu hỏi:

Kính bạch thầy, dạo gần đây con trải nghiệm được 2 khoảnh khắc hạnh phúc của không làm gì. Một lần trên xe ô tô và 1 lần khi đang uống cafe một mình. Khi đó con không làm gì cả, cũng chẳng ý thức, không thiền, không suy nghĩ, nó đến lặng lẽ, chỉ trong khoảnh khắc. Và khi con biết nó thì nó đi mất. <p>
Con không biết có phải ảo tưởng hay không vì khi đó con không thiền, không làm gì cả.
Con cảm ơn thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-02-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, con đã trải nghiệm nhiều ngay trên thân thọ tâm pháp này con rút ra bài học cho mình nhưng con không biết có đúng không mong Thầy khai thị cho con. Khi quan sát chính mình con nhận thức được rằng có những lúc con thấy ra sự thật nơi chính mình và sống ngay trên sự thật ấy, đôi lúc có đau nhưng không khổ, đôi lúc lại khổ vì sống trong ảo quá nhiều. Con thấy chính cái ảo này là nguồn gốc phát sanh khổ đau. Nhưng khi con khởi sanh ý muốn diệt cái ảo ấy thì khổ càng tệ hại hơn, nên con chỉ quan sát cái ảo ấy cho trọn vẹn, khi con nhận thức được cái ảo sanh thì ngay lúc ấy cái ảo cũng diệt, nhưng cái diệt ấy vẫn là cái diệt tạm thời rồi có cơ hội nó vẫn khởi sanh. Chính vì thế con luôn luôn chánh niệm tỉnh giác để thấy biết, nếu không chánh niệm thì nó sẽ dẫn con đi theo nó mà không còn biết chính mình nữa. Nhờ có chánh niệm nên giờ đây con tương đối đã thấy pháp đến đi rõ ràng hơn. Con xin cám ơn Thầy đã dày công dạy dỗ con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-02-2016

Câu hỏi:

Kính Bạch Thầy, <p>
Hôm qua con nằm đặt tay lên bụng và biết mình đang thở, suy nghĩ trồi lên, con biết con đang nghĩ và con quay trở lại tiếp tục biết mình đang thở, rồi lúc sau suy nghĩ trồi lên và con biết con đang nghĩ, con cứ tiếp tục thế cho đến khi con nghe tim con nhói lên và cảm giác con ngừng thở một lúc, con giật mình hơi sợ, nhưng con nhớ Thầy dạy cứ theo dõi tiếp thôi và hơi thở lại trở lại bình thường. Con không hẳn là ngủ, nhưng con cứ trôi theo hơi thở và suy nghĩ trồi sụt như phần trên con trình bày cho đến khi con muốn "tỉnh dậy" và thế là con mở mắt liền. <p>
Mong Thầy góp ý cho con để con điều chỉnh nếu con lệch đuờng.
Con cám ơn Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 14-02-2016

Câu hỏi:

Thưa thầy.
Lâu nay con cố gắng tìm hiểu thân tâm mình, con chủ động quan sát thái độ tâm con từng phút và con kiềm chế được cảm xúc, nhưng lắm khi tâm không sợ mà thân nó cứ run. Thưa thầy, con xin hỏi pháp tu tứ thiền bát định có thể học được không? Và thầy có thể dạy con sơ thiền không? Xin thầy hoan hỉ chỉ dạy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 09-02-2016

Câu hỏi:

Với tấm lòng thành kính và biết ơn nhất xin cúng dường về nơi thầy và nguyện mong thầy luôn mạnh khỏe! <p>
Thưa thầy, <p>
Kể từ khi biết đến pháp thầy dạy, cuộc sống bỗng trở nên nhẹ nhàng và trong sáng hơn bao giờ hết. Mùa xuân năm nay vẫn thế. Biết bao nhiêu hình ảnh, biết bao nhiêu cảm xúc đến và rồi lại đi, tất cả đều như cũ chỉ khác xưa là thấy biết nay đã rõ ràng. <p>
Con thấy mình thật may mắn khi được biết thầy, nghe thầy giảng. Nhìn ra ngoài còn biết bao người vẫn sống trong đau khổ mà không biết được con đường thoát khổ. Tất cả đều trong quá trình tiến hóa và cần phải học những bài học của riêng mình. Thưa thầy lòng biết ơn và từ bi cũng là tự tánh, tiến trình cũng thật tự nhiên đúng như thầy dạy. Chẳng phải ép mà có được. <p>
Kính thầy, đầu xuân năm nay thầy có ra Hà Nội không ạ? <p>
Con xin tri ân thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 07-02-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, hôm nay con đã thật sự hiểu được câu Thầy nói "tu là không không cầu mong chứng đắc gì cả". Con đã thấy ra sự thật đó là mình đau khổ do mình tự cột chặt không thoát ra được. Khi tháo được mối cột này thì ngay lặp tức thoát khỏi sự ràng buộc và thoát khỏi khổ đau, thân tâm trở nên nhẹ nhàng thanh thoát vô cùng. Ngay trong ngày cuối cùng của năm cũ vô tình con đã thấy ra điều này, con cảm thấy rất vui mừng. Thì ra mình đã bị vô minh che lấp lâu rồi không thấy được sự trói buộc của chính mình nên đã có quá nhiều sự bất an và lo sợ. Khi mở ra được thì ngay tại đây là hạnh phúc thật sự không cần tìm kiếm ở đâu xa. Thưa Thầy con đã cảm nhận được rồi Thầy ơi! Con vui lắm và con xin cám ơn Thầy đã để cho chúng con tự ngộ ra. Tự mình ngộ ra mới là niềm vui thật sự phải không Thầy.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-02-2016

Câu hỏi:

Kính thưa Thầy, khi tâm phiền não khởi sanh lên sự lo âu sợ hãi và bất an thì mình chỉ cần thấy biết như vậy thôi, phiền não thấy phiền não, lo âu thấy lo âu, bất an thấy bất an, mà mình không cần phải dùng bất kì biện pháp hay phương pháp nào để khống chế nó lại, càng khống chế thì càng trở nên căng thẳng mệt mỏi, con thấy như vậy có đúng không thưa Thầy? Vì bệnh tái đi tái lại hoài nên con lo âu sợ hãi, muốn diệt bệnh thân lại sanh bệnh tâm, chữa bệnh tâm lại càng khó hơn. Giờ con đã hiểu, khi nào có khởi sanh lo âu, sợ hãi con chỉ nhận biết như nó đang là, càng muốn loại bỏ nó thì con càng căng thẳng. Mỗi chúng sanh đều có nghiệp của riêng mình nên con chấp nhận sống chung với nó để học ra bài học của mình. Con vẫn chữa trị vừa tây y vừa đông y nhưng đó chỉ là đối trị tạm thời, không rơi vào khổ hạnh. Giờ chính yếu con bắt chước Thầy "sống tùy duyên thuận pháp" thôi. Lo nghĩ nhiều chẳng được gì mà chỉ thêm phiền não, chỉ làm nô lệ cho cái bản ngã này. Giờ con chỉ đơn giản sống khi nào trong tâm thấy an lạc con biết an lạc, khi nào sanh khổ con thấy khổ thì lại sống nhẹ nhàng thanh thoát hơn. Con xin chân thành cám ơn Thầy về những lời Thầy dạy cho con, giờ con chỉ còn có niềm vui trong chánh niệm ngay thân thọ tâm pháp này đó là niềm an ủi lớn nhất của con.

Xem Câu Trả Lời »