loading
Kết quả Tìm Kiếm: Có 1645 câu hỏi có nội dung liên quan đến 'trình pháp & chiêm nghiệm'.

Thông báo:

Trong một thời gian dài, mục Hỏi Đáp Phật Pháp của trang web đã nhận được rất nhiều câu hỏi của Phật tử từ khắp nơi gởi đến. Thầy Viên Minh đã trả lời tất cả các câu hỏi liên quan đến vấn đề học Pháp, hành Pháp. Hiện tại mục Hỏi đáp đã có khoảng hơn hai mươi ngàn câu hỏi đáp, trong đó Thầy đã chỉ ra cốt lõi của việc hành đạo, sống Thiền. Do vậy Thầy đã quyết định tạm ngưng mục Hỏi đáp trong một thời gian để có thể chuyên tâm làm các Phật sự cần thiết khác.

Vậy, nếu có nhu cầu, Quý vị có thể sử dụng mục Tìm kiếm bên dưới (gõ từ khoá) hoặc bấm vào các tag đã được gắn theo từng chủ đề để tham khảo các câu Hỏi - Đáp về vấn đề của mình hoặc tương tự.

Sadhu sadhu lành thay!

Danh mục Hỏi Đáp Phật Pháp

Ngày gửi: 07-10-2022

Câu hỏi:

Kính bạch Thầy,
Lời đầu tiên con xin kính chúc Thầy thêm một tuổi hạ có nhiều sức khỏe trụ thế lâu dài dẫn đắt chúng con trên con đường tu học ạ.
Thầy kính, con vẫn thường nghe pháp Thầy giảng đã mấy năm nay nhưng cái tâm con vẫn hay quên nhiều. Có những lúc Thày giảng có câu hỏi mà con tự trả lời được nhưng thực hành cái tâm lại không được, nó vẫn còn lo lắng sợ hãi mỗi khi nghe thấy những tiêu cực từ bên ngoài khi con tiếp xúc, vẻ ngoài thì con coi không có gì nhưng cái tâm nó vẫn còn nghĩ tới. Có lúc con thực hành sống trong hiện tại và nhìn cái tâm đó rồi lại cười nhưng trong lòng vẫn còn sợ và không dám làm gì trong ngày hôm đó. Những lúc như vậy trong con cái tâm lại tự tâm sự với Thầy thì nó an và có lúc hình như có hướng dẫn con quay về suy nghĩ đúng, cứ thế luôn diễn ra bao lâu nay Thầy ạ. Có lúc con mờ mờ thấy ra bỏ hết tập sống trong hiện tại. Con hiểu ra pháp đến đều là do nhân quả phải không Thầy.
Thầy kính, ngày nào con cũng muốn trình Thấy rất nhiều nhưng vì sợ Thầy mệt với chúng con nên con tự trình trong tâm với Thầy và tự có câu trả lời mà nó thấy giống như Thầy đang chỉ dẫn. Vì chúng con còn tham sân si nhiều lắm, Con thực hành như vậy có đúng không Thầy? Con có gì sai sót xin sám hối mong Thầy chỉ dẫn con ạ.
Thầy kính, mùa an cư con xin có chút tịnh tài kính dâng lên quý Thầy ạ.
Kính Thầy, con.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-09-2022

Câu hỏi:

Thưa Thầy, con vẫn thường thấy biết thân-tâm-cảnh trong đời sống hàng ngày hơn một năm nay. Con không cần cố gắng gì, cái thấy biết đó rất tự nhiên (trong mọi hoạt động bình thường như ăn cơm, đi chợ, nấu ăn, đọc sách...) con cũng không cần tìm tòi nghe ngóng gì cả mà tự cứ thấy biết thế. Kể từ khi nghe Pháp của Thầy, con hiểu được sống để học các bài học và giác ngộ chính mình, nhưng cũng không đặt nặng khi nào con phải giác ngộ, chỉ cần hàng ngày thấy biết và không hại mình hại người là được rồi.

Trong cuộc sống, con thấy mọi người rất thích được tâm sự và than oán nỗi lòng của họ với con, họ than vãn chỉ để trút được nỗi giận trong họ cho thỏa chứ không hề muốn được cải thiện hay xin lời khuyên gì cả, con luôn biết tất cả những đau khổ ấy là do chính mỗi người tự tạo nên cho mình, nhưng con chỉ có thể nghe và thông cảm, vì có lần con cũng lựa lời khuyên nhưng thực chất họ chỉ muốn con nghe và được than oán tiếp. Trước đây, mỗi khi nghe những tâm sự ấy, con vô cùng đồng cảm và cảm thấy những cảm xúc y hệt người đang kể ra câu chuyện đó với con, mỗi lần nghe xong con đều mệt, buồn lây, giận hộ và sau đó là thấy mình ngớ ngẩn vì cứ tự mang mình ra làm thùng rác để người khác xả các câu chuyện lên mình. Hôm nay, khi chị gái than vãn với con về những đau khổ trong đời chị ấy, con thấy những cơn khó chịu trong lòng lại đến, con cảm nhận được tâm trạng của chị mình. Nhưng bỗng nhiên con nhận ra, con đã ôm tất cả những cảm xúc, nỗi đau, câu chuyện, hoàn cảnh,... của những người xung quanh kể cho mình làm "của mình". Chính vì ôm lấy làm của mình thế, mà không đơn thuần cho nó được đến đi tự nhiên như cơn gió, ôm lấy cảm xúc câu chuyện của chính mình đã khổ, đây con còn tự ôm lấy tất cả những đau đớn của mẹ của anh của chị... để làm của mình thì đúng là quá khổ rồi. Khi con nhận ra như thế bỗng lòng con nhẹ bẫng, con để cho tất cả được đi. Bỗng con hiểu được câu hãy làm tốt việc của mình, đừng xen vào việc của người khác và đừng lo việc của ông trời. Việc của mình chỉ có việc thận trọng chú tâm quan sát và cái gì đến để nó đến, cái gì đi để nó đi thôi. Con đã nghe Pháp của thầy rất nhiều, đến hôm nay con đã hiểu được và thấy được phần nào về việc một cái bản ngã ảo tưởng cứ ôm lấy tất cả mọi thứ và cho nó là của mình, do mình, vì mình như thế nào; không chỉ là tiền bạc, địa vị, danh tiếng, thân thể, sức khỏe,... ngay cả ôm lấy những cảm xúc, những tư tưởng,... cũng tự làm khổ mình, hại mình, và chẳng cần thiết đến thế, tự con thấy cái gì đến cứ nhiệt tình làm, cái gì đi mà buông ra được thì nhẹ cái đấy; con vẫn đang trên con đường học, thấy biết và buông thầy ạ.
Con đã từng đến thăm thầy ở chùa Bửu Long, con đã được thầy chỉ cho thế nào là trọn vẹn thấy biết, được ngồi uống trà cùng thầy và các sư. Hôm nay con viết những dòng này, vì con xúc động khi nhận ra thêm 1 điều, ngày nào con cũng nhận ra những điều nhỏ bé và vỡ ra buông đi khi thấy biết chính mình thầy ạ. Con nghĩ khi hành theo Pháp thầy khai thị, chính là sự cúng dường lớn nhất đối với một người thầy mà con kính trọng. Con kính chúc thầy sức khỏe và thành kính cảm ơn thầy ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 04-08-2022

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ sư Ông,
Cho phép con được chia sẻ với bạn hỏi về đúng/sai, tốt/xấu, thiện/ác, tất cả các pháp là hoàn hảo hay không.
Chỉ có thể qua thực chứng với trải nghiệm thực tại nơi tâm mới thấy ra, không thể qua ngôn từ và lời nói hay lý thuyết mà có thể thấy biết được thực tánh hoàn hảo của Pháp.
Con xin chia sẻ cái thấy qua 1 hiện tượng rất bình thường mỗi ngày vào tháng này đó là những cơn mưa, hàng chiều đều có mưa, cơn mưa bản thân chúng chắc chắn không thể có tốt xấu đúng sai, chỉ có cái bản ngã mới cho là đúng sai, vui buồn mà thôi, khi ướt đẫm sau cơn mưa cuối một ngày làm việc thì không ai có thể vui, tâm có sân thì biết ngay đó là sân.
Nhưng sáng hôm sau một buổi sáng mát rượi có ai còn phàn nàn về cơn mưa cuối chiều qua nữa đâu, tâm chỉ có hỷ lạc, ngay đó thấy tâm có hỷ lạc. Vậy cơn mưa đó bản chất của nó là đúng hay sai, tốt hay xấu không có thể nghĩ bàn.
Chỉ có tâm mình biết được thực tại đó là Pháp hoàn hảo mà thôi.
Pháp thật nhiệm màu.
Con biết ơn sư Ông đã chỉ ra cho chúng con được con đường Pháp màu nhiệm này.
Con TTG

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 01-08-2022

Câu hỏi:

Con thành kính đảnh lễ Sư Ông!
Con có đọc câu hỏi của bạn hỏi về tham ăn nhiều và tham xem video giải trí thì con đúng là cũng có bị 2 điều này.
Lúc đầu con ăn rất nhiều, xem cũng rất nhiều.
Nhưng một thời gian sau con phát hiện là con bị mệt mỏi bởi 2 điều này.
Sau đó con tự nhủ là từ nay sẽ ăn ít lại và không xem nữa, nhưng đó là con nghĩ vậy thôi chứ ăn vẫn cứ ăn, xem vẫn cứ xem, con rất khó chịu khi không từ bỏ được chúng.
Tiếp theo con vẫn cứ ăn tiếp, lúc này trong khi ăn con cảm thấy rất ngon, ăn no rồi con vẫn ngồi lại ăn thêm. Ăn xong con thấy no quá khó chịu, buồn ngủ, phải đi ngủ liền. Nó cứ tiếp diễn như vậy, sau con lại thấy lúc ăn thì ngon nhưng vừa nghỉ ăn là hết lạc liền, rồi ngủ hoài, mọi thứ khác không làm được cuộc sống gặp thêm nhiều vấn đề nữa.
Vậy là cái ăn của con tự nhiên giảm từ từ.

Về xem thì con xem miết, cái nào cũng hay, ai ai cũng hay. Con còn nghĩ thêm xem rồi mình sẽ học hỏi được nhiều thứ nữa.
Nhưng khi đối diện thực tế mới bị vỡ lẽ là mình không làm được như mình nghĩ.
Con cũng không thể bỏ xem ngay được, con bây giờ phải đi xem xét lại nội dung xem. Loại ra những trò vặt không thực sự lợi ích, tìm kiếm nội dung phù hợp với chính mình (vì xem cái nào với con mà không gây tham muốn, mong để có được, là tạm ổn).
Khi xem được video lợi lạc rồi thì khi xem lại những video trước kia tự nhiên thấy nhàm chán, không muốn xem.
Trên đây là trải nghiệm cá nhân của con.
Kính mong Sư Ông từ bi chỉ dạy thêm.
Con thành tâm kính xin Sư Ông trụ thế dài lâu, vì khi có Sư Ông đã là một niềm an vui rất lớn cho chúng con rồi.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 03-07-2022

Câu hỏi:

Thầy ơi,
Con đang vẽ một bức tranh sơn dầu về vẻ đẹp của đời sống và ngoài kia trời đang mưa... Đêm qua con nghe một bài pháp thoại, ngủ thật say, rồi sáng thức dậy, hoà vào cuộc sống với tâm hồn rỗng rang, tươi mới, như cơn mưa gột sạch bụi bám trên cửa kính. Con cảm nhận rõ mình yêu thích mọi điều nhưng chẳng khao khát sở hữu điều gì, sự hiện diện của mọi thứ trong cuộc sống là đã quá đẹp rồi. Khi ấy, con hiểu được thế nào là tương giao, thế nào là tình yêu. Và vẻ đẹp của tương giao lẫn tình yêu chính là không ràng buộc, không chiếm giữ thành của riêng mình. Sự hiện diện của ai đó, của điều gì đó là món quà rồi, như bông hoa đẹp bên đường đủ làm khách bộ hành mỉm cười, rung động, thầm biết ơn vì bông hoa đã ở đó.

Thư đã dài và lớp sơn đã khô, con chào thầy con đi vẽ tiếp.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 26-06-2022

Câu hỏi:

Thầy ơi! Con đã thấy ra rồi, con đã thấy ra đau tự nhiên, đau do nghiệp và khổ do ảo tưởng, con thấy ra ảo tưởng ấy che lấp đi tánh biết, thấy ảo tưởng ngăn cản sự vận hành các Pháp đang là. Qua bài giảng Pháp của Thầy con đã nhớ nhận thức đúng bản chất của sự vật hiện tượng, bản chất không thực sự có cái “Ta” và đột nhiên lúc này con thấy, thật vì diệu, con chưa từng thấy nhẹ nhàng thế này, vạn sự y như nó đang là thế, không có khái niệm, không có “Ta” nào cả. Con thành tâm cảm tạ ơn Thầy! Sau đây con cần sống nhiệt thành với cái thấy biết này! Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-05-2022

Câu hỏi:

Bạch sư ông
Con là cậu thanh niên 19 tuổi đã gửi câu hỏi cho sư ông ngày 13/5/2022 về chủ để ái dục mà con gặp phải, nhận được câu trả lời của sư ông, con suy ngẫm và tự con trải nghiệm, con dần nhận ra mọi vấn đề xuất phát từ cái ta ảo tưởng bên trong con. Con trở lại cuộc sống, hoạt động bình thường và vẫn thận trọng-chú tâm-quan sát để con thấu hiểu và nhìn lại chính mình.

Nay lễ Vesak con chúc sư ông và chư tăng, Phật tử bình an, sức khoẻ.

Sáng sớm con bắt đầu thức dậy và vệ sinh cá nhân, ăn uống, rồi rửa chén, theo con trải nghiệm ngay lúc thực tại này thì nếu không có sự thận trọng và chú tâm, thì con sẽ rửa chén không sạch, có thể bị dính dầu mỡ và chất bẩn, hoặc trượt tay làm rơi chén bát, hay khi con cắt tem để trang trí xe thì nếu không có 3 yếu tố sư ông dạy con sẽ làm hỏng nó đi, và những lúc như vậy tâm con tự động chú tâm mà không có cái ta nào cả, nó vẫn hiện lên những suy nghĩ do cái ảo tưởng mà chính con tạo, con thấy hết thảy, ban đầu tâm con lúc làm việc vẫn tạp niệm, lát sau con nhận ra tức khắc và trở lại thực tại mà không có bản ngã nào, và con không động, không sân chút nào, khi con rửa tay con vẫn biết cảm thọ mát của nước, các đồ vật con xúc chạm, hay ngồi con biết con ngồi, con biết mọi thứ xung quanh và không tưởng tượng gì cả. Hay lúc này đây con đang bấm điện thoại để gửi câu hỏi về cho sư ông, con vẫn biết con đang làm gì.

Mọi hoạt động từ thân tâm con đều biết, có khi con buông lung phóng dật, để tâm chạy tán loạn, nhưng sau đó con nhận ra mình đang đánh mất thực tại thì lập tức quay về lại, tự tâm con làm chứ con không tác động gì, chỉ thấy thôi ạ.

Bạch sư ông trải nghiệm của con là thế đó ạ.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-04-2022

Câu hỏi:

Kính Thầy,
Con xin cảm ơn Thầy vì chỉ rõ cho con thấy mặt tướng dụng mà bản ngã lăng xăng tìm kiếm. Con đã thử rồi Thầy. Càng cố tìm tướng dụng, thấy nó rồi tự trói vào mình luôn. Chỉ khi thả lỏng, lúc đó mới đủ tỉnh táo để dừng lại ngay hiện tại, thấy rõ thực tánh của nó. Nhưng thấy rồi thôi, chẳng cố ghép nó vào bất cứ định nghĩa gì nữa.
Mà cũng nhờ có duyên xem các video ghi hình Thầy, con thấy tác phong của Thầy không theo phong thái khuôn ép nào cả. Rất thong dong thoải mái, lại vừa có sự định tĩnh rất nhiều trong đó. Tự nhiên nhìn Thầy xong con thả luôn sự kiểm soát theo thói quen, sống tự nhiên thả lỏng, việc thấy biết cũng để tự nhiên không gồng ép. Con rất thoải mái và rất hoan hỷ. Con xin tri ân Thầy! Con kính chúc Thầy luôn khoẻ và bình an.

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 16-04-2022

Câu hỏi:

Thưa sư ông, trong cuộc sống có vô số chuyện đến với con không như ý, như trong công việc, có nhiều lúc bản ngã chủ quan tưởng mình làm đúng, con phản ứng lại với những ai đang đối nghịch với mình. Nhưng từ khi được sư ông khai thị, trong những lúc vậy con lại học ra được bài học, đúng sai chỉ là vô thường, con nhìn lại chính mình trước, thay vì phản ứng lại với người khác để hơn thua thì con chia sẻ để giải quyết mâu thuẫn, tránh hiểu lầm lẫn nhau, những lúc như vậy sự trầm tĩnh lại càng được phát huy hơn nữa... Con xin cảm ơn sư ông rất nhiều!

Xem Câu Trả Lời »

Ngày gửi: 15-04-2022

Câu hỏi:

Con kính đảnh lễ sư Ông,
Con có câu hỏi này ạ: Có phải khi buông lung là Tâm là hướng ra ngoài phải không ạ? Và bản ngã hay những xung lực bên trong chính cái thân tâm ngũ uẩn này là hiện hữu của nghiệp lực và chính nó cũng kéo mình ra bên ngoài phải không ạ? Trong một lúc con quan sát ngay trong những việc làm hàng ngày của bản thân, thì ngay đó ý niệm về nghiệp lực - một lực con cảm nhận rất mạnh- chính nó là cái thể hiện ngay trên thân và tâm này, những lực đó vô hình và ẩn sâu, đôi lúc con thấy chính mình rất xấu xa và bất giác giật mình với những ý niệm đó, những lực đó thể hiện ra bên ngoài qua ý nghĩ, và đôi khi cả hành động vô thức ngay đó con cảnh giác với nó. Nhưng có phải những điều ẩn tàng đó khởi lên là để cho chính mình nhận ra và tập luyện sự kiên nhẫn và từ ái với chính thân tâm này.
Con biết ơn sư Ông đã chỉ dạy chúng con ạ.

Xem Câu Trả Lời »